Trong suy nghĩ của Theo Hernandez, anh lẽ ra vẫn có thể tiếp tục sự nghiệp tại AC Milan chứ không phải rời xa châu Âu như hiện tại. Dưới đây là những chia sẻ của hậu vệ người Pháp với tờ La Gazzetta dello Sport.
Nhà văn Antoine de Saint-Exupéry từng viết trong tác phẩm “Hoàng tử bé” rằng sa mạc trở nên đẹp đẽ bởi ở đâu đó luôn có một cái giếng được giấu kín. Với Theo Hernandez cũng vậy. Anh đã nhét những ký ức tồi tệ của 6 tháng cuối cùng trong màu áo AC Milan vào một chiếc túi du lịch, rồi ném nó xuống đó – thật sâu – lặng lẽ nhìn nó biến mất trong bóng tối, trước khi bắt đầu một cuộc sống mới.
Giờ đây, anh là một trong những ngôi sao của Al Hilal dưới thời HLV Simone Inzaghi, người thỉnh thoảng vẫn nhắc anh về các trận derby: “Ông ấy và ban huấn luyện hay trêu tôi về 6 chiến thắng liên tiếp của Inter Milan trước AC Milan. Nhưng mùa trước, AC Milan của tôi mới là đội thắng…”.
Khi nói về AC Milan, Theo luôn dùng đại từ số nhiều. Anh xuất hiện trong buổi phỏng vấn với ly mate trên tay sau một giờ tập luyện, rồi ngồi xuống chiếc ghế sofa trong một căn phòng tại trung tâm huấn luyện. Và anh bắt đầu mở lòng.

Theo, cuộc sống ở Riyadh thế nào?
“Như thiên đường. Đây là lựa chọn tốt nhất của tôi. Điểm trừ duy nhất là giao thông. Quá khủng khiếp”.
Inzaghi đã thuyết phục anh đến Al Hilal ra sao?
“Ông ấy nói với tôi: ‘Chúng ta cùng nhau đi chinh phục danh hiệu nhé?’ Tôi biết ở Inter Milan, người ta gọi ông ấy là ‘con quỷ’. Trên sân thì Inzaghi đúng là con quỷ, còn ngoài sân thì lại khác – là một quý ông thực thụ. Thỉnh thoảng, ông ấy còn đùa rằng năm ngoái tôi khiến ông ấy thua trận Supercoppa Italiana ngay tại Riyadh. Ngược lại, cả ban huấn luyện cũng hay nhắc tôi về các trận derby hay những cuộc đối đầu với Dumfries”.
Anh đã gặp lại AC Milan chưa?
“Rồi, tôi đã gặp họ trước trận đấu với Napoli. Khi rời đi, tôi không thể ôm chào tất cả mọi người như mong muốn. Tôi tiếc khi thấy họ phải nhận thất bại. Tôi đã nói lời ‘bravo’ với Davide Bartesaghi – cậu ấy hoàn toàn xứng đáng với những gì đang có. Tôi cũng ôm Luka Modrić, người từng là đồng đội của tôi tại Madrid. Anh ấy là thiên tài thực thụ, ở một đẳng cấp khác”.
Anh có gặp các thành viên ban lãnh đạo CLB không?
“Có. Tôi gặp Massimiliano Allegri, Igli Tare và Zlatan Ibrahimovic. Còn Giorgio Furlani thì không thấy xuất hiện”.
Anh không bao giờ muốn rời AC Milan thật sao?
“Không bao giờ. Ưu tiên của tôi luôn là ở lại CLB”.
Có phải vào tháng Một năm ngoái, anh đã từ chối Como?
“Người đại diện của tôi chưa từng nói với tôi về chuyện đó. Người ta nói rằng tôi đòi hỏi mức lương trên trời để gia hạn, rằng tôi gây sức ép để được chuyển nhượng… tất cả đều là bịa đặt”.
Bài đăng chia tay của anh mang màu sắc tranh cãi với câu ‘Hướng đi của CLB và một số quyết định không còn phản ánh những giá trị cũng như tham vọng giống khi đã đưa tôi đến đây’.
“Đó là sự thật. Khi tôi đến, ở đó có Frederic Massara, Zvonimir Boban và Paolo Maldini – thần tượng của tôi. Ibrahimovic rất đẳng cấp, nhưng sau khi Maldini rời đi, mọi thứ đã thay đổi theo chiều hướng tệ hơn.”
Những lời chỉ trích từ người hâm mộ có khiến anh đau lòng?
“Rất nhiều. Tôi biết mình đã mắc sai lầm, như những chiếc thẻ đỏ trước Fiorentina hay Feyenoord. Nhưng chúng ta đều là con người. Lúc đó, tôi không ổn về mặt tâm lý và lẽ ra tôi có thể làm tốt hơn. Song các CĐV hiểu rõ Theo Hernandez đã từng là ai trong màu áo AC Milan”.
Người ta cũng nói đến những cáo buộc hành hung…
“Cuối cùng, tôi cũng có cơ hội nói về chuyện này: có những người muốn hủy hoại cuộc đời và sự nghiệp của tôi. Tôi đã rất đau khi đọc những điều đó, nhưng gia đình tôi biết rõ đó không phải sự thật”.

Quay lại chuyên môn: việc không tham gia ‘cooling break’ nổi tiếng dưới thời Fonseca có phải là sai lầm?
“Chuyện đó đã bị thổi phồng quá mức. Tôi và Leão mới vào sân không lâu nên đứng lại ở đó. Người ta nói rằng chúng tôi có mối quan hệ không tốt với các HLV, nhưng điều đó không đúng. Tôi cũng hòa hợp với cả Sergio Conceição. Ông ấy nghiêm khắc, có uy quyền, nhưng nhiều người lại chỉ nói về những điều tồi tệ”.
Anh có cảm thấy bị AC Milan bỏ rơi?
“Tôi xứng đáng được đối xử tốt hơn. Tôi không ngờ mọi thứ lại như vậy. Một vài đồng đội đã thúc giục tôi ở lại. Nhưng khi một lãnh đạo gọi cho tôi và nói ‘Nếu ở lại đây, chúng tôi sẽ loại anh khỏi đội hình’, thì tôi còn có thể làm gì? Tôi buộc phải tìm con đường khác”.
Có bao nhiêu lần anh đã ở rất gần việc rời AC Milan?
“Thành thật mà nói, tôi không biết. Tôi luôn nói với người đại diện là đừng kể cho tôi nghe gì cả. Ở Italia, tôi chỉ chơi cho AC Milan”.

Anh được lựa chọn bởi Maldini à?
“Ngày tôi được Paolo Maldini gọi điện hẹn gặp là ngày đẹp nhất trong sự nghiệp thể thao của tôi. Ông ấy đến Ibiza để gặp tôi, và chúng tôi ngồi nói chuyện với nhau trước một ly nước cam. Tôi không dám tin đó là sự thật”.
“Việc tôi có được ngày hôm nay, trở thành con người như hiện tại, thậm chí là hậu vệ ghi nhiều bàn nhất lịch sử AC Milan, tất cả đều nhờ ông ấy. Đến tận bây giờ, chúng tôi vẫn luôn giữ liên lạc. Maldini đã tặng tôi chiếc áo kèm dòng chữ ‘Theo, người kế thừa xứng đáng của tôi’. Điều đó làm cho tôi xúc động đến nghẹn ngào”.
Cuộc chia tay của Maldini có khiến anh choáng váng?
“Việc Maldini ra đi khiến tôi bơ vơ, lạc lõng. Năm ngoái, tôi và Davide Calabria đến Milanello với chiếc áo mang tên ‘Paolo’, nhưng có người đã không hài lòng. Họ hủy bỏ một ngọn cờ chỉ vì những điều vô nghĩa. Ngoài Ibrahimovic ra, người ta có thể cảm nhận rất rõ sự thiếu vắng tinh thần AC Milan trong tập thể hiện tại”.
Ibrahimovic là một người đồng đội như thế nào?
“Trong các buổi tập, anh ấy ‘hành’ chúng tôi tới bến, nhưng đều vì lợi ích của cả đội”.
Còn bí quyết của Stefano Pioli thì sao?
“Sau trận thua 0-5 ở Bergamo, ông ấy đã lật tung chúng tôi lên. Tôi vẫn nhớ những bài nói chuyện của ông ấy, nhớ sự điềm tĩnh khi ấy. Scudetto 2021/22 bắt đầu từ chính thất bại đó. Chúng tôi là một gia đình. Đó là những năm tháng kỳ diệu, không thể lặp lại, đầy cảm xúc đến nghẹt thở. Nghĩ lại thì dưới thời Marco Giampaolo, lúc đầu tôi gần như không được thi đấu. Nhưng thôi, khi ấy tôi mới chỉ vừa đến”.

Bàn thắng đẹp nhất của anh ở Rossoneri?
“Bàn thắng trong trận AC Milan đánh bại Atalanta 2-0 ở mùa giải mà chúng tôi giành Scudetto. Một pha coast to coast gần 90 mét. Đến bây giờ, các CĐV vẫn còn nhắc tôi về khoảnh khắc ấy, như một bản năng thuần khiết”.
Leão có phải là một nhà vô địch?
“Cậu ấy cực kỳ xuất sắc, nhưng đôi khi đầu óc lại không biết đang ở đâu. Những năm đó, tôi và cậu ấy bên hành lang trái đã làm khổ mọi đối thủ. Vì thế tôi không thấy cậu ấy phù hợp khi đá trung phong”.
Mike Maignan sẽ gia hạn chứ?
“Tình cảnh của cậu ấy giống tôi, và cái kết thì không hề đẹp”.
Anh có phải là hậu vệ cánh hay nhất Serie A khi đó không?
“Chắc chắn rồi. Còn nhìn ra cả châu Âu, người tôi thích là Nuno Mendes”.
Nhắc đến PSG: anh trai của anh vừa vô địch Champions League… trước Inter Milan.
“Tôi vui không kém gì anh ấy. Inzaghi cũng hay nhắc tôi chuyện đó. Nhưng tôi biết làm gì đây? Trái tim tôi vẫn thuộc về AC Milan…”

Anh muốn gửi lời cảm ơn tới ai không?
“Đến mẹ tôi, bà Laurence. Bà đã một mình nuôi tôi và anh trai sau khi cha tôi bỏ đi. Từ đó đến nay, tôi không còn liên lạc gì với cha của mình nữa. Trong khi đó, mẹ tôi làm việc mười tiếng mỗi ngày để lo cho chúng tôi có cái ăn, được sống trong yên ổn, đưa đón chúng tôi đi tập, tự mình gánh vác mọi thứ. Bà ấy là người hùng của chúng tôi”.
Mục tiêu của hai anh em vẫn là cùng nhau vô địch World Cup chứ?
“Đúng vậy. Thỉnh thoảng, cú sút của Randal Kolo Muani ở chung kết World Cup 2022 vẫn lảng vảng trong tâm trí tôi. Hy vọng ở World Cup 2026 sắp tới, tuyển Italia cũng có mặt”.
Nếu AC Milan vô địch Scudetto?
“Tôi sẽ ăn mừng giữa các CĐV”.
Và nếu họ đề nghị anh trở lại?
“Bây giờ, tôi muốn chiến thắng ở đây. Chừng nào một số người tồi tệ vẫn ở trong ban lãnh đạo AC Milan, tôi sẽ không trở lại”.
(Lược dịch từ bài “Parla Theo: “Dette bugie sul mio conto. Maignan in scadenza col Milan? Sapete com’è andata con me…” trên trang La Gazzetta dello Sport).
Đặt mua tự truyện của Filippo Inzaghi tại đây




BÀI VIẾT KHÁC
Silvio Baldini: “Hãy trao cơ hội cho người trẻ”
Di Francesco tìm thấy sự bình yên ở tuổi 56
Lautaro Martinez: “Rồi sẽ đến lúc mọi người không còn nghe tên tôi hay nhắc đến tôi nữa”
Hành trình thoát khỏi cơn nghiện rượu của Cicinho
Ngày 05 tháng 05 năm 2002: Bi kịch của Inter Milan
Andrea Fortunato: Mãi mãi tuổi 23
Massimo Taibi và những năm tháng khó quên cùng Man United, AC Milan
Fabrizio Miccoli: Vinh quang và tội lỗi của một nhà vô địch