Trong cuộc trò chuyện độc quyền với La Gazzetta dello Sport, Nicolò Barella trải lòng về tham vọng tiếp tục chinh phục danh hiệu cùng Inter Milan, tiết lộ những điều chỉnh trong phong cách thi đấu khi bước sang tuổi 29. Anh cũng đánh giá cao sự trở lại của Aleksandar Stanković và dành nhiều lời động viên cho tài năng trẻ Francesco Pio Esposito trước những áp lực ngày càng lớn.
Từ khi còn nhỏ, Nicolò Barella đã có thói quen viết những ước mơ của mình lên giấy. Ban đầu đó chỉ là một trò vui, một lời thách thức với chính bản thân. Nhưng rồi cuối cùng, không ít điều trong số ấy đã trở thành hiện thực, bên cạnh những khát vọng mà anh đang tiếp tục theo đuổi.
Bước vào mùa giải thứ tám trong màu áo Inter Milan, Barella không hề giấu tham vọng. Tiền vệ người Italia đặt mục tiêu tái lập cú đúp danh hiệu Scudetto và Coppa Italia như mùa trước, đồng thời hướng đến nhiều hơn thế. Barella hy vọng mùa giải này sẽ trở thành một dấu mốc đáng nhớ trong sự nghiệp, giống như những niên vụ làm nên tên tuổi của các chai vang hảo hạng – niềm đam mê lớn khác ngoài bóng đá của anh. Và để biến khát vọng ấy thành hiện thực, Barella đang cùng các đồng đội miệt mài tập luyện trên đất Đức, nơi cao nguyên Baden-Württemberg, chỉ cách khu Rừng Đen (Black Forest) nổi tiếng vài bước chân. Khung cảnh ấy hoàn toàn đối lập với biển cả, vốn là nơi gắn bó với chàng trai sinh ra và lớn lên ở đảo Sardinia.
Mới đây, Barella đã chia sẻ tất cả những điều ấy với tờ La Gazzetta dello Sport.

– Chào Nicolò. Chúng ta bắt đầu nhé. Cristian Chivu đang yêu cầu các anh như thế nào ở mùa giải này?
“Ông ấy muốn chúng tôi phải tiến bộ hơn nữa so với mùa giải trước. Cả đội phải bắt đầu đúng từ nơi mình đã khép lại mùa giải, tức là từ đó tiếp tục chơi thứ bóng đá hay nhất. Đây là một đợt tập huấn rất nặng. Có người thích nghi nhanh hơn, có người mệt mỏi hơn, cũng có người cần thêm thời gian để đạt trạng thái thể lực tốt nhất”.
– Còn riêng với anh thì sao?
“Ông ấy yêu cầu tôi đóng góp nhiều hơn cho tập thể bằng những phẩm chất vốn có của mình. Trong lúc Lautaro Martinez chưa có mặt, HLV cũng muốn tôi lên tiếng nhiều hơn, đảm nhận vai trò thủ lĩnh nhiều hơn, gần như một đội trưởng trên sân. Ngay từ ngày đầu tiên trở lại Inter Milan, ông ấy luôn đặt trọn niềm tin vào tôi và đối xử với tôi theo một cách thật tuyệt vời”.
– Anh đã trải qua rất nhiều giai đoạn ở Inter Milan: từ một tài năng trẻ cần được khám phá, trở thành hiện tượng, rồi trụ cột và giờ là đội phó. Vậy trước mùa giải mới, anh đang ở giai đoạn nào trong sự nghiệp?
“Tôi đang bước vào một mùa giải mà bản thân muốn phát triển theo một cách chơi khác đi đôi chút, bởi cơ thể tôi giờ đây đôi khi đã không còn giống trước. Tôi đang cố gắng chơi thứ bóng đá ‘khôn ngoan’ hơn, biết cách quản lý sức lực tốt hơn và tiết kiệm hơn trong từng pha bóng. Lối chơi của Inter Milan, với các cầu thủ chạy cánh luôn hỗ trợ để chúng tôi dâng cao, cũng giúp tôi làm được điều đó. Tôi đã 29 tuổi rồi, không còn là chàng trai 23 tuổi khi mới đặt chân đến Inter Milan nữa”.
– Chính độ tuổi này, và đặc biệt là bảy năm gắn bó với Inter Milan, đã biến anh thành một điểm tựa của đội bóng. Cảm giác thế nào khi được xem là một tấm gương?
“Những cầu thủ giàu kinh nghiệm luôn phải làm gương, nhưng các cầu thủ trẻ cũng hoàn toàn có thể như vậy. Đó là câu chuyện của sự nỗ lực, của việc luôn sẵn sàng cống hiến vì tập thể, trong bất kỳ hoàn cảnh nào. Cá nhân tôi không nghĩ mình nhất thiết phải trở thành một hình mẫu. Nhưng nếu có ai muốn tìm đến để trò chuyện, tôi luôn rất vui. Vì thế, tôi cũng không chắc từ ‘tấm gương’ có phải là cách diễn đạt phù hợp hay không. Có lẽ từ đúng hơn trong hoàn cảnh này là ‘nguồn cảm hứng’. Tôi hy vọng mình có thể trở thành điều đó thông qua những gì đã làm được trong màu áo Inter Milan”.
– Nhắc đến các cầu thủ trẻ và tuyến giữa, Petar Sučić đã để lại ấn tượng rất tốt tại FIFA Club World Cup.
“Chỉ cần Sucic chạm bóng là bạn có thể nhận ra ngay cậu ấy sinh ra để chơi bóng. Sucic đã nhanh chóng tạo dựng được chỗ đứng quan trọng tại Inter Milan, đồng thời trở thành trụ cột của đội tuyển Croatia – tập thể đã thi đấu rất thành công ở các kỳ World Cup và EURO trong những năm gần đây”.

– Còn ở hàng tiền vệ, Aleksandar Stanković đã trở lại. Điều đó có khiến anh bất ngờ?
“Aleks luôn là một chàng trai rất chín chắn, nhưng giờ cậu ấy còn trưởng thành hơn trước rất nhiều. Cậu ấy đã bước ra khỏi vùng an toàn của mình, rời Inter Milan để tích lũy kinh nghiệm và tiến bộ vượt bậc. Alek sở hữu những phẩm chất rất tuyệt vời. Tôi tin chắc cậu ấy sẽ đóng góp rất nhiều cho đội bóng trong mùa giải này”.
– Còn Massolin thì sao?
“Cậu ấy có nền tảng thể chất rất ấn tượng, đồng thời kỹ thuật cũng rất tốt. Những cầu thủ hội tụ được cả hai yếu tố đó thực sự không nhiều”.
– Đừng quên Franesco Pio Esposito. Cậu ấy cũng là một cầu thủ sinh năm 2005 nhưng anh đã biết từ lâu hơn. Theo anh, người hâm mộ nên kỳ vọng điều gì ở cậu ấy?
“Dù còn rất trẻ, Pio đã chứng minh mình là một cầu thủ tài năng và giữ vai trò quan trọng không chỉ ở Inter Milan mà còn trong màu áo đội tuyển Italia. Chính vì thế, cậu ấy luôn là tâm điểm của sự chú ý. Nhưng bóng đá là vậy. Chỉ cần chơi hay một trận, bạn sẽ được tung hô như người hùng; còn chỉ một sai lầm, những lời chỉ trích sẽ lập tức bủa vây. Đó là điều không hề dễ dàng, đặc biệt với một cầu thủ mới ở tuổi đôi mươi, trong bối cảnh bóng đá Italia và đội tuyển quốc gia đang trải qua giai đoạn nhiều khó khăn. Áp lực là rất lớn. Nhưng tôi hiểu Pio đủ rõ để tin rằng cậu ấy có bản lĩnh và sự trưởng thành cần thiết để vượt qua tất cả”.
– Sự hiện diện của nhóm cầu thủ Inter Milan trong màu áo đội tuyển Italia chắc hẳn cũng giúp ích rất nhiều cho Pio?
“Đúng vậy. Chúng tôi luôn cố gắng chia sẻ với Pio những kinh nghiệm của mình, bởi ai cũng từng trải qua những giai đoạn như thế trong sự nghiệp. Với chúng tôi, Pio là một tiền đạo có thể tạo nên khác biệt, bởi cậu ấy sở hữu những phẩm chất rất riêng mà không nhiều cầu thủ có được. Pio có bản năng săn bàn thiên bẩm, luôn biết cách xuất hiện đúng lúc để tìm thấy mành lưới đối phương. Vì thế, trách nhiệm của chúng tôi là bảo vệ, dìu dắt và tạo mọi điều kiện để cậu ấy phát huy hết tiềm năng”.
– Mùa giải tới, Nerazzurri sẽ hướng đến những mục tiêu nào?
“Kể từ ngày tôi gia nhập Inter Milan – từ thời Antonio Conte, rồi Simone Inzaghi và giờ là Cristian Chivu – mục tiêu của đội bóng chưa bao giờ thay đổi: luôn chiến đấu để giành chiến thắng. Có những mùa giải chúng tôi làm tốt hơn, cũng có những mùa chưa đạt được điều mình mong muốn, nhưng khát khao chinh phục thì chưa bao giờ đổi khác”.
“Mùa giải này cũng vậy. Khác biệt duy nhất là chúng tôi đã giành Scudetto và Coppa Italia ở mùa giải trước. Vì thế, nếu muốn tiếp tục khẳng định vị thế của mình, Inter Milan phải bảo vệ thành công cả hai danh hiệu ấy, đồng thời chinh phục Supercoppa Italiana và tiến xa hơn tại Champions League. Đó sẽ là một hành trình vô cùng gian nan, đòi hỏi rất nhiều năng lượng, sự hy sinh và tinh thần cống hiến. Nhưng đó cũng chính là những mục tiêu mà toàn đội hướng đến”.

– Anh đã ăn mừng cú đúp danh hiệu như thế nào?
“Tôi ăn mừng cùng các đồng đội, sau đó dành thời gian bên gia đình và những người bạn thân”.
– Anh có tự thưởng cho mình món quà nào không?
“Có chứ. Một chai rượu vang hảo hạng – Henri Jayer niên vụ 1999”.
– Nếu tôi nhắc đến Champions League, điều đầu tiên xuất hiện trong đầu anh là gì?
“Tôi sẽ trả lời bằng một từ khác: giấc mơ. Chúng tôi đã hai lần tiến rất gần chiếc cúp ấy nhưng đều không thể chạm tay vào. Đến bây giờ, tôi vẫn chưa thể nguôi ngoai. Đó là nỗi tiếc nuối luôn thường trực trong tâm trí tôi”.
“Nhưng chúng tôi cũng hiểu rất rõ điều Chủ tịch Marotta từng chia sẻ: so với nhiều đội bóng sẵn sàng chi hàng trăm triệu euro trên thị trường chuyển nhượng, Inter luôn phải nỗ lực nhiều hơn để có thể cạnh tranh sòng phẳng. Và chúng tôi đã làm được điều đó bằng lối chơi, bằng bản sắc, bằng những ý tưởng chiến thuật và khát khao chinh phục. Chúng tôi đã hai lần đứng rất gần đỉnh cao. Hy vọng sẽ có một cơ hội thứ ba, và lần ấy sẽ là thời khắc định mệnh để Inter Milan cuối cùng cũng chạm tay vào chiếc cúp Champions League”.
– Mùa giải trước, đã có thời điểm anh sa sút phong độ. Nhưng từ đầu tháng Tư, anh bùng nổ với 2 bàn thắng và 3 kiến tạo chỉ trong 5 trận. Đó dường như mới là Barella đích thực. Điều gì đã xảy ra?
“Chuỗi trận thăng hoa đó đến ngay sau nỗi thất vọng khi đội tuyển Italia không thể giành vé dự World Cup. Với tôi, đó đã là lần thứ hai Azzurri gục ngã ở vòng play-off. Khi đã chạm đến tận cùng của sự thất vọng, bạn chỉ còn một lựa chọn duy nhất: đứng dậy và bước tiếp”.
“Rất nhiều suy nghĩ đã vụt qua trong đầu tôi. Nhưng rồi, cùng các đồng đội, chúng tôi cố gắng nhìn mọi thứ theo hướng tích cực. Bản thân tôi cũng không còn giữ mọi cảm xúc trong lòng như trước. Tôi hiểu rằng mình không thể để những gì đã xảy ra tiếp tục chi phối bản thân dù đau đớn đến đâu. Vì thế, tôi tự nhủ phải xắn tay áo lên và làm lại từ đầu, sau quãng thời gian liên tiếp trải qua hai nỗi thất vọng lớn, từ thất bại ở trận chung kết Champions League đến cú sốc lỡ hẹn với World Cup”.
– Inter Milan đã giúp anh vượt qua giai đoạn ấy chứ?
“Đúng vậy. Sau quãng nghỉ dành cho đội tuyển, tôi ghi bàn vào lưới AS Roma. Cái ôm của các đồng đội, niềm vui của họ và việc tôi có thể mỉm cười trở lại… tất cả đã tạo nên một cú ‘bật công tắc’ trong tôi”.

– Anh có hình dung đến năm 2030, mình sẽ còn gắn bó với đội tuyển Italia và góp mặt ở World Cup hay không?
“Đó là điều tôi khao khát nhất mỗi khi khoác lên mình màu áo thiên thanh. Tôi muốn ít nhất một lần được dự World Cup và có cơ hội cạnh tranh sòng phẳng ở sân chơi ấy”.
“Hành trình của tôi cùng đội tuyển Italia khởi đầu bằng chức vô địch EURO. Nhưng sau đó, tôi lại phải trải qua nỗi đau vắng mặt ở hai kỳ World Cup liên tiếp. Một khởi đầu không thể tuyệt vời hơn, rồi lại là quãng thời gian đi xuống đầy cay đắng. Tôi luôn cảm thấy sự nghiệp trong màu áo Azzurri vẫn còn dang dở, vẫn còn thiếu một mảnh ghép quan trọng”.
– Anh đã đạt được tất cả những gì bản thân từng mong muốn tại Inter Milan chưa?
“Tôi chưa bao giờ nghĩ mình sẽ trở thành cầu thủ có nhiều pha kiến tạo nhất trong lịch sử Inter Milan, nhưng rồi điều đó đã trở thành hiện thực. Tôi cũng chưa từng hình dung sẽ có ngày được trao tấm băng đội phó”.
“Song nếu hỏi đó có phải là những điều tôi luôn hy vọng hay không, thì câu trả lời là có. Nó cũng như việc tôi mong một ngày nào đó sẽ trở thành cầu thủ ra sân nhiều nhất trong lịch sử Inter Milan. Dù vậy, tôi chưa bao giờ để những cột mốc ấy trở thành nỗi ám ảnh. Ngày đặt chân đến đây, tôi chỉ có một suy nghĩ rất đơn giản: cống hiến tất cả cho Nerazzurri và giành mọi danh hiệu trong khả năng của mình. Có lẽ, tôi vẫn còn có thể làm tốt hơn nữa. Nhưng nhìn lại chặng đường đã qua, tôi thực sự cảm thấy tự hào”.
– Điều đó có nghĩa là anh đã tưởng tượng mình sẽ khép lại sự nghiệp trong màu áo Inter Milan?
“Đúng vậy. Dĩ nhiên, còn phải xem tôi sẽ già đi nhanh đến mức nào nữa”. (cười)
– Xin cảm ơn anh về cuộc trò chuyện thú vị này.
(Lược dịch từ bài Barella: “Inter, resto a vita. Io, Chivu e la Champions che ancora non mi va giù…” trên trang La Gazzetta dello Sport).




BÀI VIẾT KHÁC
Nicolò Barella: “Tôi muốn kết thúc sự nghiệp ở Inter Milan!”
Paolo Maldini: “Chúng tôi đã nói chuyện với Ancelotti trước khi làm việc với Guardiola”
Cuộc đời như trong phim của Christian Obodo: Bốn lần đứt dây chằng và hai lần bị bắt cóc
Cesare Prandelli: “Với bóng đá Italia, 12 năm đã trôi qua thật vô nghĩa”
Đội tuyển Haiti dự World Cup 1974: Lịch sử gọi tên một người Italia
Silvio Baldini: “Hãy trao cơ hội cho người trẻ”
Di Francesco tìm thấy sự bình yên ở tuổi 56
Lautaro Martinez: “Rồi sẽ đến lúc mọi người không còn nghe tên tôi hay nhắc đến tôi nữa”