Jorginho: Từ cậu bé ở Brazil đến nhà vô địch ở châu Âu

Tháng 6/2021, trước trận khai mạc vòng chung kết EURO giữa tuyển Italia và tuyển Thổ Nhĩ Kỳ, Jorginho đã kể lại câu chuyện của mình từ thời thơ ấu. Bài viết này được đăng trên website của CLB Chelsea.

Từ khi còn rất nhỏ, tôi đã là một cậu bé sống có trách nhiệm. Nhưng quan trọng hơn cả, tôi luôn mang trong mình một sự quyết tâm rất lớn.

Tôi hiểu điều đó từ rất sớm. Khi bạn khao khát một điều đủ nhiều, khi bạn muốn vươn tới một đẳng cấp nào đó, bạn buộc phải chấp nhận hy sinh và kiên định đến cùng. Mỗi người trong chúng ta đều có một câu chuyện riêng về hành trình mình đã đi qua. Nhưng với tôi, có một điều cốt lõi – không chỉ trong bóng đá mà trong cả cuộc sống – đó là “đừng bao giờ quên mình đã xuất phát từ đâu”.

Câu chuyện bóng đá của tôi mở đầu cũng khác với số đông, bởi người chơi cùng tôi khi ấy chính là mẹ. Trong căn phòng nơi hai mẹ con thường chơi bóng, không có tranh treo tường, không có tivi – chỉ có không gian để chơi bóng đá. Một căn phòng trống trơn, đá bóng cũng chẳng lo bị vỡ bất kỳ thứ gì. Rồi chúng tôi chơi bóng ngoài vườn, và cả trên bãi biển nữa.

Imbituba, quê hương tôi ở Brazil, là một thị trấn nhỏ với khoảng 50.000 dân. Nhưng đó là một nơi tuyệt đẹp. Thực sự, tôi yêu nơi ấy bằng cả trái tim. Tôi có thể đi khắp thế giới, nhưng trong thâm tâm, tôi luôn muốn quay trở về Imbituba. Ngôi nhà của chúng tôi là nơi lũ trẻ trong khu phố thường xuyên tụ tập. Tan học là cả đám lại kéo đến nhà tôi, cùng nhau chơi bóng suốt buổi chiều. Những buổi chiều giản dị nhưng đã nuôi lớn cả một giấc mơ.

Chelsea
Jorginho giành nhiều vinh quang cùng Chelsea. Ảnh: Getty Images.

Đôi khi, chúng tôi cũng chơi những trò trẻ con rất đỗi bình thường khác. Thị trấn có một quảng trường nhỏ, nơi lũ trẻ trong vùng đều tụ tập lại. Chúng tôi chơi trốn tìm, chạy đua, rồi cả một kiểu “cricket” tự chế, mỗi đội chỉ hai người. Chúng tôi chơi bi ve, chơi những con quay gỗ nhỏ xoay tít trên mặt đất.

Đó là một tuổi thơ thật đẹp. Khi ấy, chưa có PlayStation, cũng chẳng có điện thoại di động. Hoặc nếu có, chỉ những gia đình rất khá giả mới sở hữu. Những con phố lúc nào cũng chật kín trẻ con chơi đùa cho đến tận tối. Đó chính là những năm tháng đầu đời của tôi. Một tuổi thơ đẹp đẽ.

Rồi khi tôi lên 4 tuổi, bạn bè bắt đầu kể cho tôi nghe về một đội bóng địa phương. Peixe – nghĩa là “Cá” – là biệt danh của đội. Đó không phải tên chính thức, nhưng ai cũng gọi như vậy: trường bóng đá Peixe, đội bóng Peixe.

Quy định của CLB là phải đủ 6 tuổi mới được tham gia. Bạn bè tôi cứ liên tục nói: “Cậu phải đi đi, phải đi chứ!”

Thế là tôi quay sang nói với bố:

“Con muốn đến trường bóng đá, con muốn chơi cho đội Peixe!”

Bố tôi chỉ lắc đầu:

“Không được, con còn quá nhỏ. Con phải đợi thêm 2 năm nữa”.

Từ khoảnh khắc đó, cứ mỗi lần bố đi làm về, tôi lại chạy ra nói:

“Bố ơi, cho con đi đi! Con muốn đến trường bóng đá! Bố ơi, con muốn đi, con muốn đi mà!”

Ban đầu, câu trả lời vẫn luôn là: “Không, con chưa thể”.

Nhưng tôi không bỏ cuộc. Tôi nói mãi, nói mãi… Cho đến một ngày, bố tôi thở dài và nói:

“Để xem, bố có thể làm gì”.

Thế là bố tôi tìm đến gặp HLV. Nhưng câu trả lời ban đầu vẫn không thay đổi:

“Tôi xin lỗi, con trai anh chưa thể tham gia. Cháu còn quá nhỏ. Hai năm nữa hãy quay lại. Cháu có thể bị chấn thương nếu chơi cùng những đứa trẻ lớn hơn 2 tuổi”.

Bố tôi nhìn thẳng vào ông ấy và nói:

“Ông không hiểu đâu. Ông phải cho thằng bé đến đây. Tôi chịu hết nổi rồi. Ở nhà, tôi không còn một phút yên bình nào nữa. Làm ơn, ông phải cho nó tập bóng!”

HLV im lặng một lúc rồi nói:

“Được thôi, nhưng với một điều kiện… Anh phải có mặt trong suốt từng giây của buổi tập. Và nếu có bất cứ chuyện gì xảy ra với thằng bé, tôi không chịu trách nhiệm. Đó là trách nhiệm của anh”.

Bố tôi không chần chừ:

“Được. Con trai tôi, trách nhiệm của tôi. Nhưng ông phải cho nó chơi. Bởi nếu không, tôi sẽ chẳng bao giờ có được sự yên ổn trong ngôi nhà của mình nữa!”

Và thế là tôi đến đó lần đầu tiên, cùng bố. Ngay khi bước vào buổi tập, chơi bóng cùng những cậu bé hơn tôi 2 tuổi, tôi đã thể hiện rất tốt. Tôi chơi hay đến mức khiến mọi người ở Peixe phải chú ý.

Sau buổi tập, bố tôi quay sang nói với HLV:

“Được rồi, cháu đã đến một lần rồi, cháu vui là được. Cảm ơn ông rất nhiều, vậy là đủ. Tôi sẽ không đưa cháu quay lại nữa, được chứ?”

Nhưng HLV lập tức lắc đầu:

“Không, không, không! Cứ đưa thằng bé đến. Không sao đâu, tôi sẽ chịu trách nhiệm cho nó!”

Jorginho
Có một thời, ở Hellas Verona.

Tôi nghĩ mình sinh ra đã mang sẵn trong người niềm đam mê với bóng đá. Ngay từ khi còn rất nhỏ, ước mơ trở thành cầu thủ chuyên nghiệp đã luôn ở trong tôi. Bố tôi rất thích kể lại một câu chuyện từ thuở tôi còn bé xíu – tôi không nhớ chính xác là bao nhiêu tuổi – khi ông hỏi:

“Sau này con muốn làm gì?”

Tôi trả lời không do dự:

“Con muốn làm cầu thủ bóng đá”.

“Con có chắc không?”

“Có. Con chắc chắn. Bóng đá là cuộc sống của con.”

Bố tôi nói tiếp:

“Nhưng để trở thành cầu thủ, con sẽ phải chịu khổ, phải trải qua những giai đoạn rất khó khăn, những khoảnh khắc khiến con muốn bỏ cuộc. Con phải kiên trì. Làm cầu thủ chuyên nghiệp không hề dễ dàng, không giống những gì con thấy trên ti vi. Nó rất, rất, rất khó. Và con còn phải rời xa gia đình nữa. Sẽ không hề dễ đâu”.

Tôi chỉ ngồi đó, nhìn bố sau khi ông nói xong tất cả những điều ấy. Thế là bố hỏi lại:

“Vậy con muốn làm gì khi lớn lên?”

Tôi đáp ngay:

“Con muốn làm cầu thủ bóng đá!”

Cả hai chúng tôi đều bật cười. Và đó là câu chuyện mà bố tôi luôn thích kể lại mỗi khi nhắc về những ngày đầu của giấc mơ.

Bóng đá, với tôi, từng là một nỗi ám ảnh thực sự. Khi còn là một cậu bé, tôi dõi theo từng trận đấu, ngắm nhìn những cầu thủ hàng đầu thế giới và những điều phi thường họ làm được trên sân cỏ.

Năm 13 tuổi, tôi rời xa gia đình để chuyển đến một trường bóng đá cách Imbituba khoảng 200 km. Đó là quãng thời gian vô cùng khắc nghiệt đối với một đứa trẻ còn quá nhỏ. Tôi vẫn nhớ như in: ngày nào chúng tôi cũng ăn đi ăn lại một món, ba bữa giống hệt nhau. Mùa đông thì phải tắm nước lạnh, vì ở đó không có nước nóng hay điều kiện gì tốt hơn. Nhưng chính nơi ấy đã khiến tôi trưởng thành nhanh chóng. Nó buộc tôi phải học rất nhiều bài học về cuộc sống, sớm hơn tuổi của mình.

Người điều hành nơi đó cũng sở hữu một học viện bóng đá ở Italia. Hai năm sau, tôi được mời sang Verona. Đó là một cơ hội lớn. Nhưng ở tuổi 15, tôi chẳng hề nghĩ đến những rủi ro mình đang đối mặt. Tôi sống vì một giấc mơ – và tin tôi đi, tôi thực sự sống trọn vì giấc mơ ấy. Tôi không hề do dự khi bay nửa vòng Trái Đất, đặt trọn niềm tin vào người đàn ông đó. Khi ấy, tôi chỉ nghĩ đơn giản: rốt cuộc thì có chuyện gì tệ nhất có thể xảy ra?

Đúng là ông ấy đã nói với tôi rằng khi đến Verona, mọi thứ sẽ diễn ra theo từng bước như thế này, rồi thế kia. Nhưng ai có thể đảm bảo rằng khi bạn đặt chân đến, tất cả những điều ấy sẽ thực sự xảy ra – nhất là trong một thế giới đầy rủi ro như ngày hôm nay?

Giờ đây, khi bản thân đã là một người cha, tôi mới thấu hiểu trọn vẹn sự can đảm của bố mẹ mình. Để cho một cậu bé 15 tuổi đi đến châu Âu, chỉ để theo đuổi một giấc mơ… đó là điều không hề dễ dàng. Và họ đã làm điều ấy, vì tin vào tôi.

Jorginho
Đất nước Italia cho Jorginho rất nhiều, bao gồm chức vô địch EURO 2020. Ảnh: Getty Images.

Ngày đầu tiên đặt chân tới Verona, tôi mang theo niềm vui của một người bước vào miền đất mới. Nhưng rất nhanh sau đó, tôi nhận ra rằng không phải mọi điều từng được hứa hẹn đều trở thành sự thật. Suốt một năm rưỡi, mỗi tuần tôi chỉ nhận 20 euro. Sáu người chúng tôi ở chung một căn phòng – những gương mặt thay đổi theo thời gian, khi có người quay về Brazil, rồi người khác lại đến. Nhưng trong suốt quãng thời gian ấy, tôi luôn sống cùng 5 cậu bé khác, với vỏn vẹn 20 euro mỗi tuần.

Tôi không cần tiền cho ăn uống hay chỗ ở, bởi tất cả đã được lo sẵn – từ bữa sáng, bữa trưa đến bữa tối, thậm chí còn có người dọn phòng. Số tiền ít ỏi ấy chỉ để phục vụ cho những nhu cầu cá nhân. Và suốt một năm rưỡi cuộc đời, tôi tuần nào cũng chi tiêu y hệt nhau.

Tôi sẽ không bao giờ quên mình đã dùng số tiền đó như thế nào.

5 euro để nạp tiền điện thoại nhắn tin.

6 euro mua một tấm thẻ cào – cào lớp mật khẩu ra sẽ có đúng một tiếng gọi về Brazil.

Chỉ cần gọi điện và nhắn tin cho mẹ, cho bố và cho em gái là tôi đã tiêu hết 11 euro. Sau đó, tôi dùng thêm 2 hoặc 3 euro để mua những thứ thiết yếu như dầu gội, lăn khử mùi, kem đánh răng. Phần còn lại – khoảng 4 hay 5 euro – tôi cố gắng dành dụm cho cuối tuần, để ra quán internet trong thị trấn. Tôi không có máy tính, và nơi chúng tôi sống cũng không có mạng. Đó là lúc duy nhất tôi có thể trò chuyện trực tuyến với bạn bè ở quê nhà.

Tôi luôn cố tiết kiệm từng phút, để có thể nói chuyện được lâu nhất có thể. Với tôi, cảm giác được gần họ dù chỉ qua màn hình là điều vô cùng quan trọng. Tôi phải chờ cả tuần chỉ để được nhắn tin cho bạn bè ở Brazil, bởi toàn bộ tiền trong thẻ tôi đã dùng hết cho những cuộc gọi về gia đình. Bạn bè phải đợi đến cuối tuần, khi tôi ra được quán internet. Mỗi tuần, chỉ một lần duy nhất, tôi mới có thể trò chuyện với tất cả họ.

Nhưng chính quãng thời gian ấy đã giúp tôi trưởng thành – không chỉ với tư cách một cầu thủ, mà là một con người. Tôi sống một mình. Có những lúc, tôi đã khóc vì nhớ gia đình, nhớ bạn bè, trong khi họ không thể ở bên cạnh tôi.

Có một khoảnh khắc đặc biệt, khi tôi 17 tuổi, tôi đã nghĩ đến việc từ bỏ bóng đá. Tôi gọi điện về cho bố mẹ ở Brazil và nói rằng tôi muốn quay về. Họ lắng nghe tôi, rồi nói:

“Đừng làm vậy. Đừng trở về lúc này. Có thể con đang thấy rất tệ, nhưng con đã ở rất gần giấc mơ của mình rồi. Rất gần rồi!”

Đó chỉ là một trong rất nhiều lần tôi không còn đủ sức để tiếp tục. Và chính họ – gia đình tôi – là những người đã cho tôi sức mạnh để bước tiếp.

Điều vô cùng quan trọng là bạn phải biết rằng bên cạnh mình luôn có những người thật sự yêu thương bạn, chỉ mong điều tốt đẹp nhất cho bạn, và là những người mà bạn có thể đặt niềm tin tuyệt đối. Chỉ cần có một người như vậy ở bên, nhất là trong những khoảnh khắc khó khăn nhất, đã là điều vô giá. Tôi cảm thấy mình rất may mắn khi luôn nhận được sự ủng hộ trọn vẹn từ gia đình. Giấc mơ ấy không chỉ còn là của riêng tôi – nó đã trở thành giấc mơ của mẹ tôi, của em gái tôi và của bố tôi nữa.

Không lâu sau cuộc trò chuyện ấy với gia đình, tôi đã trở thành một cầu thủ bóng đá chuyên nghiệp. Nhìn lại, trong khoảng 25 cậu bé ở học viện ngày đó, chỉ có ba người trong số chúng tôi đi được đến con đường chuyên nghiệp. Một người hiện chơi bóng ở Bỉ, người còn lại vẫn thi đấu tại Italy. Đó chính là thực tế khắc nghiệt của bóng đá. Một giấc mơ mong manh.

Có lẽ cũng vì tất cả những điều đó mà mỗi lần mẹ tôi thấy tôi ra sân thi đấu bây giờ, bà lại khóc. Bà khóc vì những điều rất nhỏ. Bởi chúng tôi đã cùng nhau trải qua quá nhiều thứ – dù cách xa nhau, dù gần như không có tiền. Bà khóc vì nhớ lại những lần tôi và em gái xin ăn một món gì đó khác đi, nhưng bà không thể mua nổi, vì trong nhà không còn tiền.

Vì thế, ngày hôm nay, được chứng kiến tôi đứng ở vị trí này là điều gì đó vô cùng đặc biệt với họ. Một điều rất riêng, rất hiếm hoi. Và chính vì vậy, tôi có thể nói rằng: tôi thực sự đang sống trong một giấc mơ.

Nhưng điều quan trọng nhất, cốt lõi nhất, là phải luôn giữ cho mình sự khiêm nhường. Đừng bao giờ nghĩ rằng mình hơn người khác, bởi sau cùng thì tất cả chúng ta đều như nhau. Bánh xe cuộc đời luôn xoay vòng: hôm nay bạn có thể ở trên đỉnh cao, nhưng ngày mai bạn cũng có thể ở tận đáy. Vì thế, đừng bao giờ kiêu ngạo. Hãy luôn giữ đôi chân mình chạm đất – bằng sự khiêm tốn.

(Lược dịch từ bài “The Wheel Turns: Jorginho’s rise from a boy in Brazil to an Italy international, in his own words” trên website CLB Chelsea).

Đặt mua tự truyện của Filippo Inzaghi tại đây

Đăng nhập