Nếu cuộc đời đúng là một chuyến hành trình, thì luôn có những nơi ta sẵn lòng quay về. Với Alessandro Florenzi, đó là những nơi có nhiều đất bụi hơn là thảm cỏ để chuyền bóng, nơi vang lên tiếng trẻ con và bao quanh bởi những khu chung cư cao tầng. Ở đó, vài tháng trước, anh đã nói lời chia tay bóng đá bằng một video đầy cảm xúc. Và cũng chính ở đó, hành trình của anh bắt đầu.
Anh là một đứa trẻ hạnh phúc và đầy tài năng. Cả Lazio lẫn AS Roma đều muốn có anh?
“Bố mẹ tôi quản lý một sân thể thao ở Acilia, gần Roma. Mỗi khi tan học, tôi liền chạy ra phía sau các container dùng làm phòng thay đồ. Nơi đó có một khoảng sân đất nhỏ để tôi dành hết thời gian còn lại trong ngày với quả bóng. Tiếng còi mãn cuộc của tôi là tiếng mẹ gọi í ới bảo sắp đóng cửa, phải về nhà. Tôi là một đứa trẻ hạnh phúc, bé nhỏ, và mọi người đều gọi tôi là Sandrino”.
“Bố mẹ nói với tôi: con tự chọn đi, hãy chọn nơi nào khiến con cảm thấy thoải mái nhất. Và ngay khi bước ra khỏi Trigoria, tôi nói luôn: ‘Con muốn chơi ở đây’. Lúc đó, tôi đâu nghĩ mình sẽ gắn bó gần như trọn sự nghiệp với nơi này”.

Tên của anh xuất hiện trong 1.039 bài báo của Gazzetta, và tiêu đề đầu tiên là: “Với Florenzi, Roma có Pizarro mới”. Anh biết chứ?
“Tôi chơi vị trí mỏ neo trong hàng tiền vệ ba người, và thời đó ‘Pek’ (David Pizarro) là chuẩn mực. Tôi học lỏm từng di chuyển, từng pha xử lý của anh ấy. Một người khác mà tôi rất thích là Cesc Fàbregas. Sau này, tôi đá đủ mọi vị trí, là niềm vui của dân chơi Fantacalcio. Cứ mua tôi trong game, bạn sẽ thắng”.
Anh trải qua hai “lễ rửa tội” trong bóng đá chuyên nghiệp?
“Trận ra mắt Serie A, tôi vào thay Francesco Totti, không thể quên được. Và quãng thời gian cho mượn ở Crotone, nơi đã thay đổi cuộc đời tôi. Lần đầu sống một mình, lại ở một thành phố mới, phải tự đi chợ, tự nấu nướng… những thứ ấy đủ khiến một cậu bé như tôi trở thành đàn ông”.
Florenzi, bóng đá và trò chơi điện tử. Kỷ niệm cùng đội U21 Italia khi thi đấu ở Thụy Điển như thế nào?
“Năm 2013, chúng tôi đến Kalmar để tranh vé dự giải U21 EURO. Tập thể khi ấy rất mê tín, và trong mỗi chuyến làm khách thì không thể thiếu một trận PlayStation.
Hôm đó, khi ra khỏi phòng và nhìn nhau, chúng tôi phát hiện một vấn đề: TV trong khách sạn quá cũ, không có cổng cắm dây. Nhưng bỏ nghi thức đó thì không được. Thế là cả đội góp tiền, cử anh phụ trách truyền thông đi mua một cái TV. Anh ấy quay về với một cái màn hình khổng lồ.
Điều mê tín có vẻ linh nghiệm thật. Hôm sau, chúng tôi thắng. Tôi ghi bàn, Lorenzo Insigne và Ciro Immobile cũng ghi bàn.
Rồi bằng cách nào đó, cả đội vẫn mang luôn cái TV khổng lồ ấy theo. Vừa đến sân bay, người ta báo chuyến bay bị hoãn vì bão. Thế là chúng tôi lôi TV ra, dựng giữa dãy ghế chờ, bật console lên và chơi tiếp. Trò chơi điện tử khi ấy thực sự đã giúp cả đội”.

Cụ thể, PlayStation giúp đội bóng ra sao?
“Đó là một cách tuyệt vời để gắn kết. Trong một căn phòng, có khi tụ tập đến 12–13 người. Chúng tôi đùa giỡn, kể chuyện, rồi trở thành bạn bè. Nếu có điều gì tôi học được từ PlayStation, thì đó chính là bí quyết để chiến thắng. Một cá nhân có thể mang về pha xử lý ăn ba điểm, nhưng chức vô địch là do tập thể mang lại”.
Florenzi – người của những bàn thắng đẹp. Anh từng ghi bàn bằng cú ngả người móc bóng vào lưới Genoa, đến mức Totti phải nói: “Nếu tôi ghi được một bàn như thế, tôi giải nghệ luôn.”…
“Francesco từng ghi những bàn thắng không ai quên được. Về khoản đó, tôi còn lâu mới dám nghĩ đến việc so sánh”.
Năm 2015, Florenzi ghi cú lốp bóng từ giữa sân vào lưới Barcelona, vậy mà giải Puskas lại thuộc về cầu thủ vô danh Wendell Lira…
“Tôi buồn lắm. Theo tôi, quy định không hợp lý. Người ta nói về tính khách quan theo tầm vóc giải đấu, nhưng tôi ghi ở Champions League, còn anh ấy ghi ở Brazil trong giải Goiano… Dù sao thì tôi vẫn vui vì đã ghi được một bàn thắng đáng giá ít nhất… hai bàn”.
Hãy nói về màn ăn mừng ôm bà ngoại đi nào!
“Bà Aurora của tôi chưa từng đến sân xem trận nào. Hôm 20/9/2014, một ngày trước trận gặp Cagliari, tôi nói với bà: ‘Nếu con ghi bàn, con sẽ lên khán đài ôm bà, kệ ai nói gì cũng được’.
Điều khiến tôi nhớ nhất là ánh mắt của De Rossi khi tôi quay lại sân, trong lúc trọng tài đang rút thẻ vàng. Anh ấy tiến lại gần và bảo: ‘Cậu vừa làm một điều thật sự tuyệt vời. Nhưng nếu giờ cậu làm thêm trò ngớ ngẩn nào và ăn thẻ nữa, tôi giết cậu trước mặt mọi người đấy’. Tôi lạnh sống lưng luôn.
Khi Daniele nói, là nói với uy của một… cảnh sát trưởng. Sau trận thì tất cả phá lên cười”.

Trong những năm anh khoác áo AS Roma, đội luôn đến rất gần Scudetto nhưng không bao giờ chạm được tới. Tại sao vậy?
“Tôi không cho rằng đó là lỗi của chúng tôi. Thời Rudi Garcia và Luciano Spalletti, chúng tôi đã cách danh hiệu chỉ một bước, đội hình cực mạnh. Nhưng chúng tôi phải đua với một Juventus mỗi mùa giành… 100 điểm”.
Anh cũng không chia tay AS Roma trong bầu không khí hoàn hảo đúng không?
“Có nhiều điều hiểu lầm, nhưng tôi chưa bao giờ lên tiếng đáp trả tất cả những gì người ta nói về mình. Tôi luôn muốn để màn trình diễn trên sân cỏ thay cho lời nói và luôn tôn trọng chiếc áo này. Tôi đã đổ mồ hôi vì AS Roma đến giọt cuối cùng, và về điều đó thì không ai có thể phủ nhận. Tôi muốn nói rõ rằng tôi chưa bao giờ cãi vã với ai. Và mỗi khi gặp người hâm mộ, họ vẫn nhớ tôi với rất nhiều tình cảm”.
5 cầu thủ mạnh nhất mà anh từng chơi cùng?
“Francesco Totti, Zlatan Ibrahimovic, Neymar, Kylian Mbappé và Angel di María. Chứng kiến họ thi đấu, tôi chỉ muốn ngồi dự bị và vỗ tay thôi”.
Người “điên” nhất?
“Theo khía cạnh tích cực thì là Radja Nainggolan. Độ điên của anh ấy gấp 5 lần của người khác. Nainggolan sống một cách không thể tin nổi, lúc nào cũng hết mình. Ai ngoài sân thì muốn sống sao cũng được, quan trọng là vào sân làm gì. Và với anh ấy, bạn luôn thấy sự máu lửa, hung hãn, khát khao chiến đấu vì đồng đội… Nếu phải ra trận, tôi mang Radja theo”.

Người ăn mặc tệ nhất?
“Là tôi. Nhưng tôi đã khá lên rồi. À không, còn có Kostas Manolas tệ hơn tôi. Tôi vẫn nhớ hình ảnh cậu ấy đeo cái túi đeo chéo màu đen…”
Florenzi và niềm đam mê “số học” bắt đầu thế nào?
“Do tôi nghe một podcast và đọc vài cuốn sách. Nếu cộng các con số trong ngày tháng năm sinh lại, bạn sẽ nhận được một số có hai chữ số. Rồi cộng hai chữ số ấy lại với nhau một lần nữa, kết quả sẽ ra một chữ số từ 1 đến 9.
Tôi ra số 7. Vào năm duy nhất mà tôi giành Scudetto cùng AC Milan, tôi mang áo số 25, mà 2+5 cũng bằng 7. Thấy không? Mọi thứ đều có mối liên kết với nhau”.
(Lược dịch từ bài “Florenzi: “La Play, nonna e la volta in cui De Rossi minacciò di uccidermi. Oggi amo la numerologia”” trên tờ La Gazzetta dello Sport).
Đặt mua tự truyện của Filippo Inzaghi tại đây




BÀI VIẾT KHÁC
Cesare Prandelli: “Với bóng đá Italia, 12 năm đã trôi qua thật vô nghĩa”
Đội tuyển Haiti dự World Cup 1974: Lịch sử gọi tên một người Italia
Silvio Baldini: “Hãy trao cơ hội cho người trẻ”
Di Francesco tìm thấy sự bình yên ở tuổi 56
Lautaro Martinez: “Rồi sẽ đến lúc mọi người không còn nghe tên tôi hay nhắc đến tôi nữa”
Hành trình thoát khỏi cơn nghiện rượu của Cicinho
Ngày 05 tháng 05 năm 2002: Bi kịch của Inter Milan
Andrea Fortunato: Mãi mãi tuổi 23