Tuổi 60 của “thiên tài” Dejan Savicevic

Savicevic

Ở tuổi 60, Dejan Savicevic vẫn được gọi bằng cái tên đã gắn liền với ông từ những năm tháng huy hoàng tại AC Milan: “Genio” – Thiên tài. Từ Podgorica, nơi ông sinh ra và lớn lên, người đàn ông từng khiến những sân cỏ châu Âu mê hoặc bằng đôi chân ma thuật giờ đã bước sang một chương khác của cuộc đời.

Savicevic không còn xuất hiện thường xuyên trên sân cỏ, nhưng bóng đá vẫn chưa bao giờ rời khỏi cuộc sống của ông. Hai mươi năm qua, ông giữ cương vị Chủ tịch Liên đoàn Bóng đá Montenegro, được tái đắc cử tới bảy lần và đang trải qua nhiệm kỳ cuối cùng, dự kiến kết thúc vào năm 2029.

Trong ký ức của bóng đá Nam Tư, Savicevic vẫn là một trong những cái tên đặc biệt nhất, thậm chí được xem là cầu thủ vĩ đại nhất mà đất nước này từng sản sinh. Nhưng phía sau “Thiên tài” trên sân cỏ là một Dejo rất đời thường: một người đàn ông 60 tuổi tận hưởng cuộc sống bên gia đình, những chuyến đi biển và công việc mà ông vẫn làm mỗi ngày vì tình yêu với bóng đá.

Nhân dịp sinh nhật tuổi 60, La Gazzetta dello Sport đã trò chuyện với Savicevic về những năm tháng tuổi trẻ ở Podgorica, hành trình từ OFK Titograd đến Sao Đỏ Belgrade rồi AC Milan, những ký ức không thể nào quên tại Champions League và cả những thần tượng mà ông từng ngưỡng mộ.

Và tất nhiên, không thể thiếu câu chuyện về cái tên “Genio” – biệt danh mà chính Savicevic thừa nhận rằng đôi khi vẫn khiến ông bật cười.

Savicevic
Dejan Savicevic ở hiện tại. Ảnh: Getty Images.

Thưa Chủ tịch, ông đã bước sang tuổi 60. Mọi thứ vẫn ổn chứ?

“Rất ổn. Tôi đang ở Budva, trong căn nhà bên bờ biển của mình. Tôi thỉnh thoảng đi thuyền một chút, nhưng vẫn có rất nhiều việc phải làm. Anh biết đấy, nào là các cuộc hẹn, kế hoạch, liên hệ công việc…”

“Tôi giữ chức Chủ tịch trên tinh thần tự nguyện, không nhận một đồng lương nào. Công việc thì chẳng bao giờ thiếu, nhưng may mắn là tôi vẫn cảm thấy vui với những gì mình đang làm”.

Ngày trước, ông từng tìm thấy niềm vui trên sân cỏ. Những pha rê bóng, những cú bứt tốc, những bàn thắng…

“Tôi có rất nhiều ký ức đẹp và tôi cảm thấy mình thật may mắn. Tôi từng chơi bóng ở những đội bóng lớn, giành được hai Cúp C1 châu Âu, cùng Red Star Belgrade và AC Milan”.

Tại AC Milan, ông trở thành “Genio”.

“Ồ không, tôi không phải thiên tài đâu. Tôi chỉ là một cầu thủ rất giỏi mà thôi. Chính các anh bên La Gazzetta dello Sport đã gọi tôi như vậy. Có lẽ bởi tôi thường làm được những điều mà người khác không thể làm. Hoặc cũng có thể vì tôi có suy nghĩ khác biệt hơn”.

Nhưng ông thích được gọi là “Genio”, đúng không?

“Có chứ, có chứ. Cái tên ấy nghe rất vui, rất dí dỏm và cũng khiến người ta bật cười một chút. Mỗi khi muốn trêu chọc tôi, bạn bè và các đồng đội thường gọi tôi là Genio. Ở Italia thì gần như tất cả mọi người đều gọi tôi như vậy. Nhưng thực ra, cái tên ấy hơi phóng đại. Tôi không giỏi đến mức như vậy”.

Champions League
Siêu phẩm của Savicevic ở chung kết Champions League 1993/94. Ảnh: Getty Images.

Có quá lời như bàn thắng vào lưới Barcelona năm 1994 không?

“Đó là bàn thắng đẹp nhất trong sự nghiệp của tôi. Tối trước trận chung kết, Chủ tịch Berlusconi nói với tôi: ‘Dejan, nếu cậu là một thiên tài thì hãy chứng minh điều đó đi’. May mắn là tôi đã làm được (cười). Mọi thứ khi ấy đều tuyệt vời, từ lúc bắt đầu cho đến khi kết thúc…”

Vậy chúng ta nên ‘bắt đầu’ từ đâu?

“Tôi bắt đầu ở Podgorica. Cha tôi là người đứng đầu ngành đường sắt, ông quản lý 900 nhân viên”.

Nhưng ông ấy lại không thể khiến cậu con trai Dejo nghe lời. Có phải vậy không?

“Gia đình tôi sống trong một căn nhà phía sau nhà ga. Anh trai Goran của tôi từng muốn trở thành lái tàu. Sau này, anh ấy lại làm môi giới bất động sản”.

“Tôi thì thường trốn chạy giữa những đường ray để đi đá bóng trên một sân đầy đá sỏi. Chính ở đó, tôi học cách tâng bóng”.

“Hồi ấy, tôi là một ‘tên du côn nhí’, cứ như thể tương lai đã được định sẵn để trở thành một kẻ phá làng phá xóm. May mắn thay, cuối cùng tôi lại trở thành cầu thủ bóng đá, gia nhập OFK Titograd năm 13 tuổi”.

Đó là đội bóng đầu tiên mà ông dành tình cảm đặc biệt…

“Tôi ở đó hai năm, chơi bóng đơn giản chỉ vì thích chơi. Tiền bạc chẳng có bao nhiêu, nhưng chưa bao giờ tôi cảm thấy tự do đến thế. Sau đó, tôi chuyển sang Buducnost, cái tên trong tiếng Serbia có nghĩa là ‘Tương lai’.”

Ông ra mắt giải VĐQG khi mới 16 tuổi. Báo chí khi ấy viết về ông với những mỹ từ như một hiện tượng, một nghệ sĩ đích thực với đôi chân ma thuật. Họ viết như thế thì có quá lời không?

“Một chút thôi. Tôi không ghi quá nhiều bàn thắng. Tôi thích kiến tạo hơn, bởi cảm giác giúp đồng đội ghi bàn thật tuyệt”.

“Nhờ quãng thời gian ở Buducnost, tôi được gọi lên đội tuyển quốc gia. Khi ấy, tôi 20 tuổi. Chúng tôi đánh bại Thổ Nhĩ Kỳ với tỷ số 4-0 và tôi ghi bàn thắng thứ ba”.

“Năm 1988, tôi chuyển đến Red Star Belgrade, đội bóng khi đó là nhà vô địch Nam Tư”.

Savicevic
Savicevic trong màu áo Red Star Belgrade. Ảnh: Getty Images.

Và ông ngay lập tức trở thành ngôi sao lớn nhất của biệt đội “Red Star”?

“Thôi nào! Tôi chỉ là một cầu thủ trong một đội bóng vĩ đại mà thôi. Ở đó có rất nhiều nhà vô địch, họ yêu mến tôi và làm cho tôi cảm thấy thoải mái. Tôi cũng yêu tất cả những đội bóng mà mình từng khoác áo, từ Buducnost, Red Star Belgrade, đến AC Milan và Rapid Vienna. Nhưng tình cảm đặc biệt thì tôi vẫn dành cho Red Star Belgrade, bởi đó là đội bóng quê hương đầu tiên của tôi”.

Còn AC Milan thì sao?

“AC Milan luôn ở trong trái tim tôi. Tôi đến đó vào năm 1992. Khi ấy, nếu phải ra đi, đáng lẽ tôi đã gia nhập Juventus, AS Roma hoặc Monaco. Trên thực tế, tôi đang khoác áo Red Star Belgrade và vẫn cảm thấy rất ổn. Chúng tôi vừa vô địch Cúp C1 châu Âu, sau khi đánh bại Marseille trong trận chung kết tại Bari”.

Khởi đầu của ông ở AC Milan không hề dễ dàng…

“Đúng vậy, tôi đã phải vật lộn suốt khoảng một năm rưỡi. Mọi thứ rất khó khăn. Tôi gặp một vài vấn đề về thể trạng, trong khi hàng công AC Milan vẫn còn Ruud Gullit, Marco van Basten và Jean Pierre Papin”.

“Nhưng tôi chọn Italia bởi đó là giải đấu hay nhất thế giới và quy tụ những cầu thủ xuất sắc nhất. Đó là một lựa chọn đúng đắn. Nếu đến một đội bóng khác, có lẽ tôi đã không giành được nhiều danh hiệu đến thế và cũng không có được sự chú ý mà AC Milan mang lại”.

“Rồi còn người hâm mộ nữa. Họ thật tuyệt vời, đầy đam mê. Những tiếng hò reo trên khán đài chính là nguồn động lực tuyệt vời nhất. Tôi rất vui khi sau hơn 20 năm, mọi người vẫn nhớ đến mình. Có những người nói với tôi rằng tôi từng chơi bóng giống Platini. Thật hạnh phúc khi nghe những lời nhận xét như vậy”.

Savicevic
Savicevic, AC Milan và Cúp Champions League. Ảnh: Getty Images.

Ông từng được gọi là ‘Platini của vùng Balkan’, còn Michel Platini là thần tượng của ông. Ông yêu mến ông ấy đến vậy sao?

“Tôi thích những cầu thủ kiệt xuất, những người có trí tưởng tượng và sự sáng tạo trên sân. Tôi đặc biệt yêu mến Diego Maradona. Trước ông ấy, tôi cũng rất thích Anto Mirocevic và Safet Susic. Họ đều tuyệt vời”.

“Tôi chưa bao giờ gặp Maradona bên ngoài sân cỏ. Tôi từng đối đầu với ông ấy tại World Cup 1990 ở Florence. Chúng tôi thua sau loạt sút luân lưu. Tôi ghi bàn, còn Diego thì đá hỏng. Khi ấy, tôi cũng đã khá nổi tiếng, nhưng so với Maradona thì tôi chẳng là ai cả. Tôi nhìn ông ấy với tất cả sự ngưỡng mộ”.

“Tôi cũng mê Platini, cầu thủ lý tưởng trong mắt tôi. Nhưng chúng tôi chưa bao giờ nói chuyện với nhau. Có một lần tại Belgrade, tuyển Nam Tư của tôi đối đầu với đội tuyển Pháp. Tôi vào sân khi họ đang dẫn 2-1. Tôi thực hiện được vài pha xử lý, có hai đường chuyền và chúng tôi ngược dòng thắng 3-2”.

“Sau trận, chúng tôi cùng bước ra ngoài và tôi muốn nói chuyện với ông ấy, muốn giới thiệu bản thân, đơn giản chỉ là: ‘Chào Michel, tôi là Savicevic’. Nhưng tôi không biết tiếng Pháp, chỉ nói được tiếng Slav. Thế là tôi cứ đi thẳng mà chẳng nói với ông ấy một lời nào”.

“Ôi, những ký ức thật đẹp…”

Còn AC Milan hiện tại gợi cho ông những điều gì?

“Hmm… AC Milan của tôi ngày trước là một AC Milan rất khác. Chúng tôi khi ấy gần như luôn góp mặt trong các trận chung kết Champions League. Còn với AC Milan lúc này, tôi chỉ xem được một vài đoạn trên truyền hình. Đó là một đội bóng trẻ trung và giàu sức sống. HLV cũng còn trẻ”.

“Trận đấu với Lazio cho thấy họ đã có một phản ứng rất tích cực. Chúng ta cần kiên nhẫn với họ và chấp nhận cả những sai lầm, bởi sai lầm là một phần của bóng đá. Tôi biết là không có nhiều thời gian, nhưng chất lượng của đội bóng rồi sẽ được thể hiện. AC Milan sẽ bắt kịp các đối thủ khác”.

“Đáng tiếc là tôi cảm thấy Inter Milan đang ở đẳng cấp vượt trội hơn. Nhưng mùa giải còn rất dài và sẽ phức tạp với tất cả mọi đội. Hãy cứ chờ xem. Tôi đã từng phải chờ một năm rưỡi để có chỗ đứng ở AC Milan cơ mà”.

Xin cảm ơn ông vì cuộc trò chuyện thú vị này. Chúc ông luôn dồi dào sức khỏe để cống hiến cho bóng đá thế giới.

 


 

(Lược dịch từ bài “Savicevic: “Senza calcio sarei stato un tagliagole. Potevo andare alla Juve ma al Milan devo tutto. E Berlusconi…”” trên trang La Gazzetta dello Sport, tháng 09/2026).

 

cà phê

Đăng nhập