Với cương vị HLV tạm quyền của tuyển Italia, ông Silvio Baldini vừa có dịp trải lòng với truyền thông trong buổi họp báo tại Coverciano.
Hôm 29/05, tuyển Italia bắt đầu hội quân để chuẩn bị cho trận giao hữu với tuyển Luxembourg và tuyển Hy Lạp. Tâm điểm của đợt tập trung lần này là ông Silvio Baldini – người vừa được bổ nhiệm làm HLV tạm quyền sau giai đoạn làm việc ở đội U21. Chiến lược gia 67 tuổi ngay lập tức gây xôn xao, khi triệu tập hàng loạt cầu thủ trẻ. Ngoại trừ đội trưởng Gianluigi Donnarumma, 25 thành viên còn lại đều từ 23 tuổi trở xuống.
Có người chế giễu, mỉa mai; có người gọi đây là sự đột phá. Nhưng với Baldini, suy nghĩ của ông rất đơn giản: không cần thiết phải triệu tập những cầu thủ trụ cột khi họ vừa trải qua một mùa giải mệt nhoài và đây là thời điểm để những người trẻ bước ra ánh sáng.
Điều đó một lần nữa được khẳng định trong buổi họp báo tại Coverciano. Dưới đây là những ý chính được các phóng viên hỏi và Baldini trả lời.

Chào Silvio. Ông đang là HLV tạm quyền của tuyển Italia. Vậy ông có nghĩ đến một bản hợp đồng dài hạn sẽ được trao sau giai đoạn này không?
“Theo tôi, để trở thành HLV trưởng của tuyển Italia, ai đó cần có hồ sơ thành tích nhất định. Tôi thì chưa có điều đó. Hiện tại, phần lớn người hâm mộ đang ủng hộ tôi vì họ nhìn thấy một sự thay đổi. Nhưng tôi không phải mẫu người thích phô trương hay tự tâng bốc bản thân. Tôi đang có cơ hội dẫn dắt đội U21 Italia dự giải vô địch châu Âu. Biết đâu đấy, chúng tôi sẽ đăng quang. Sau đó, chúng tôi nghĩ về Olympic và cũng có thể giành huy chương vàng. Nếu làm được những điều ấy, tôi mới có quyền hy vọng về việc dẫn dắt Azzurri. Tôi luôn tin vào năng lực và sự xứng đáng, chứ không phải những cơ hội được thần may mắn ban tặng”.
“Hôm nay, tôi có mặt ở đây vì Gennaro Gattuso đã từ chức. Nếu điều đó không xảy ra, tôi đã không ngồi ở vị trí này. Tôi tôn trọng mọi người và mọi thứ. Mỗi khi tên tôi được nhắc đến trong các cuộc thảo luận, tôi luôn cảm nhận được sự quý mến từ nhiều phía. Tuy vậy, tôi không muốn làm việc ở tuyển Italia với bối cảnh như hiện tại”.
“Đôi khi, tôi thấy một số CLB ở Serie A đưa HLV đội trẻ lên nắm đội một. Tôi không đồng tình với điều đó, bởi như thế chẳng khác nào tận dụng sự khó khăn hay thất bại của người khác để bước vào cuộc chơi”.
“Trước mắt, tôi sẽ dẫn dắt tuyển Italia ở hai trận đấu sắp tới và hy vọng có thể mang lại điều gì đó tích cực. Người kế nhiệm cũng cần hiểu được công việc mà chúng tôi đang làm ở đội U21. Tôi triệu tập nhóm cầu thủ trẻ lên tuyển, đồng thời gọi thêm hai gương mặt đẳng cấp là Gianluigi Donnarumma và Francesco Pio Esposito, là có lý do. Tôi thấy họ có khả năng tham gia vào kế hoạch đưa bóng đá Italia đến Olympic. Cả hai đều nằm trong định hướng này”.
Khi biết tin ông tạm thời dẫn dắt đội tuyển, ai là người đầu tiên liên hệ với ông?
“Donnarumma là người duy nhất chủ động liên hệ với tôi và bày tỏ sự sẵn sàng cống hiến. Thành thật mà nói, điều đó khiến tôi vô cùng bất ngờ”.
“Thông điệp của tôi rất rõ ràng. Bóng đá Italia đang mong muốn chứng kiến sự thay đổi. Ngoài việc trao cơ hội cho người trẻ, tôi nghĩ mình khó có thể làm được điều gì hơn thế nữa. Tôi tin chắc rằng các cầu thủ sẽ thể hiện tốt. Với đội U21, chúng tôi đã chứng minh rằng đây là tập thể gắn kết và vẫn còn rất nhiều tiềm năng để phát triển. Bên cạnh đó, sự bổ sung của hai cầu thủ xuất sắc, Donnarumma và Pio Esposito, càng giúp tập thể mạnh mẽ hơn”.
Vậy ông có thất vọng khi chỉ có Donnarumma liên lạc với mình không?
“Không, tôi không hề thất vọng vì không có ai khác gọi cho tôi. Tôi hiểu vết thương sau trận thua Bosnia & Herzegovina vẫn còn quá lớn. Ngay cả khi có những cuộc gọi khác, tôi cũng sẽ không thay đổi danh sách triệu tập, nhất là khi tôi phải nghĩ đến công việc của mình trong tương lai. Đôi khi cách tốt nhất là nên để bản thân được nghỉ ngơi, giữ khoảng cách và không tham gia vào quá nhiều chuyện”.
Theo ông, điều gì dẫn đến thực trạng hiện nay của bóng đá Italia?
“Lời giải thích của tôi rất đơn giản. Bóng đá Italia đang nằm trong tay những nhà quản lý chỉ nghĩ đến lợi ích của bản thân thay vì sự phát triển của môn thể thao này. Họ ưu tiên mua bán những cầu thủ lớn tuổi thay vì đầu tư vào các cầu thủ trẻ, bởi điều đó phục vụ cho lợi ích riêng của họ”.
“Tôi không có gì phải né tránh khi nói ra như vậy. Đây là những điều mà tôi đã nhắc đến từ rất lâu rồi. Không ít người mà tôi gọi là ‘kẻ cơ hội’ lại đang nắm quyền điều hành bóng đá. Chừng nào chúng ta chưa có những nhà quản lý nghiêm túc và có tâm, bóng đá Italia vẫn sẽ còn gặp vấn đề”.

Nhưng vì sao bóng đá Italia đang phát triển chậm hơn so với các nền bóng đá khác? Và tại sao các CLB ngại trao cơ hội cho cầu thủ trẻ?
“Cách duy nhất để tích lũy kinh nghiệm là được ra sân thi đấu. Nếu một cầu thủ không được chơi bóng thường xuyên, tiềm năng của cậu ấy sẽ mãi bị kìm hãm. Vấn đề cốt lõi của bóng đá Italia không nằm ở các đội tuyển trẻ. Trái lại, họ đang đạt được những kết quả rất tích cực. Nút thắt thực sự nằm ở giai đoạn chuyển tiếp từ đội tuyển trẻ lên đội tuyển quốc gia. Và đây không phải lỗi của liên đoàn bóng đá, mà là hệ quả từ những quyết định của các CLB”.
“Tôi thực sự không hiểu việc ký hợp đồng với một cầu thủ đã trên dưới 39 tuổi có ý nghĩa gì, trong khi bạn hoàn toàn có thể trao suất thi đấu cho một cầu thủ trưởng thành từ chính lò đào tạo của mình. Chừng nào các CLB ở Italia chưa được điều hành bởi những ban lãnh đạo có tầm nhìn và thực sự nghiêm túc, tình hình sẽ không thay đổi. Cách tiếp cận hiện tại cũng tác động trực tiếp đến tốc độ phát triển của bóng đá Italia, mọi thứ đang đi quá chậm so với mặt bằng chung”.
“Những người trẻ mang đến năng lượng, tốc độ và sự nhiệt huyết. Ngược lại, những cầu thủ giàu kinh nghiệm thường có xu hướng phân phối sức lực, ít gây áp lực lên đối thủ và cũng không thường xuyên tham gia tranh chấp. Chỉ cần nhìn vào những mô hình thành công ở châu Âu như PSG hay Aston Villa, bạn sẽ thấy rõ điều đó”.
“Chúng ta luôn nói về sự đổi mới và trẻ hóa, nhưng lại thích duy trì khối phòng ngự dày đặc bởi đó là cách giúp đội bóng có thời gian nghỉ ngơi, hồi phục thể lực. Chiến thuật ấy có thể phát huy tác dụng trước những đối thủ tầm trung hoặc yếu hơn. Nhưng khi trình độ cạnh tranh được nâng lên, mọi hạn chế của nó ngay lập tức bị phơi bày”.
Hai trận đấu sắp tới có ý nghĩa như thế nào đối với ông?
“Đối với tôi, đó là niềm tự hào vô cùng lớn. Khi làm việc ở tuyển quốc gia, khái niệm ‘giao hữu’ không tồn tại, bởi bạn đang đại diện cho cả một đất nước để đối đầu với một quốc gia khác. Dù không có điểm số hay danh hiệu nào được đặt lên bàn cân, tất cả vẫn cần cố gắng hết sức, bởi đây là cuộc chiến vì danh dự. Niềm tự hào dân tộc không bao giờ được phép mất đi”.
“Riêng tôi, việc được ngồi ở đây vào ngày hôm nay là một phần thưởng vừa bất ngờ, vừa như sự sắp đặt của số phận. Mọi thứ diễn ra theo cách mà tôi chưa từng nghĩ tới”.
Điểm mạnh của nhóm cầu thủ hiện tại là gì?
“Sức mạnh lớn nhất của tập thể này nằm ở sự gắn kết đến đáng ngạc nhiên. Các cầu thủ rất thích ở bên nhau. Họ cùng vui đùa, trò chuyện và không ai tự tách mình ra khỏi tập thể. Tinh thần đồng đội ở đây mạnh mẽ đến mức một số cầu thủ nói với tôi rằng ‘nếu đội bóng nào có môi trường giống như ở đội U21 chìa hợp đồng ra, họ sẵn sàng ký ngay lập tức”.
“Một ví dụ rất rõ ràng là Francesco Camarda. Trước trận gặp U21 Bắc Macedonia, dù đang dính chấn thương, cậu ấy vẫn đến đại bản doanh chỉ vì muốn ở bên các đồng đội. Filippo Mane cũng muốn làm điều tương tự, nhưng Borussia Dortmund không cho phép cậu ấy lên tập trung”.
“Tất cả những điều đó cho thấy đây là một tập thể mạnh mẽ, đoàn kết và các cầu thủ luôn sẵn sàng lắng nghe lời chỉ dẫn từ ban huấn luyện. Với một nguồn nhân lực quý giá như vậy, chúng ta không được phép mắc sai lầm. Những chàng trai này chính là tương lai của bóng đá Italia”.

Nếu được chọn, ông sẽ đề cử ai làm HLV trưởng ĐTQG Italia?
“Tôi sẽ đặt niềm tin vào những HLV sở hữu hồ sơ thành tích ấn tượng. Việc nhắc đến những cái tên như Pep Guardiola hay Cesc Fabregas là không cần thiết. Đất nước Italia có rất nhiều HLV giỏi và được chuẩn bị rất tốt về mặt chuyên môn. Những người đang được truyền thông nhắc đến hoàn toàn có đủ năng lực để tạo nên bản sắc rõ ràng cho đội tuyển”.
“Về phần mình, tôi chỉ hy vọng bất kỳ ai tiếp quản đội tuyển cũng sẽ xem tôi là một người có ích chứ không phải chướng ngại trong quá trình xây dựng kế hoạch của mình”.
Ông đã yêu cầu điều gì ở các cầu thủ của mình và muốn thấy điều gì ở họ ở trên sân?
“Tôi chỉ yêu cầu các cầu thủ ‘hãy là chính mình’, thi đấu với nhiệt huyết và niềm tin rằng họ là những người giỏi nhất. Đôi khi cuộc sống mang đến những cơ hội bất ngờ, và họ tuyệt đối không được phép bỏ phí cơ hội của mình. Họ phải thể hiện tất cả giá trị của bản thân. Nhưng để làm được điều đó, việc quan trọng nhất là phải chơi bóng như một tập thể thực sự, nghĩa là sẵn sàng hỗ trợ nhau trong những thời điểm khó khăn”.
Thế còn việc khoác áo các CLB nước ngoài, điều đó có quan trọng với các cầu thủ trẻ?
“Thi đấu ở nước ngoài thi đấu mang lại cho họ cơ hội trải nghiệm những giải đấu khác nhau và tiếp xúc với những nền văn hóa khác nhau. Điểm chung của tất cả cầu thủ của tôi là họ thực sự yêu bóng đá một cách thuần khiết. Họ vẫn giữ sự trong sáng, chưa bị chi phối bởi tiền bạc hay danh tiếng. Mục tiêu của tôi là giúp họ hiểu rằng bóng đá không đơn thuần là một môn thể thao hay một nghề nghiệp, mà là một phong cách sống. Đó là công cụ tuyệt vời nhất để họ tìm ra những câu trả lời mà bản thân đang kiếm tìm trong cuộc đời”.
Ông đã truyền đạt điều đó, cũng như bắt đầu công việc của mình ở đội tuyển như thế nào?
“Có lẽ tôi đã trải qua cảm xúc mãnh liệt nhất trong những ngày chờ đợi trước khi có mặt ở đây. Chính khoảng thời gian ấy mới là phần đẹp nhất, bởi tôi đang bước vào một hành trình mà trong quá khứ, bản thân chưa từng nghĩ mình sẽ có cơ hội trải nghiệm”.
“Điều tôi muốn mang đến cho đội tuyển không chỉ là những ý tưởng chuyên môn, mà còn là những nguyên tắc sống và giá trị của sự tôn trọng. Tôi đặt ra những quy tắc rất rõ ràng và mong mọi người nghiêm túc tuân thủ. Tôi không tin vào những án phạt bằng tiền. Theo quan điểm của tôi, đó là cách xử lý quá đơn giản và không giúp người mắc sai lầm thực sự hiểu được điều mình đã làm. Với tôi, ai không tôn trọng các quy tắc chung thì sẽ phải rời tập thể”.
“Các cầu thủ đều biết tôi là người thẳng thắn, minh bạch và luôn nói đúng những gì mình nghĩ. Tôi cũng đã nói rất rõ với họ rằng tôi không có mặt ở đây để thể hiện quyền lực hay đóng vai một người chỉ huy. Điều tôi muốn các cầu thủ hiểu là ‘không có quy tắc thì không thể có kỷ luật’ và ‘không có kỷ luật thì không thể xây dựng nên một tập thể thực sự vững mạnh’”.
“Sự kỷ luật phải hiện diện trong mọi khía cạnh của đời cầu thủ, từ chế độ dinh dưỡng, giờ giấc sinh hoạt, những buổi tập trong phòng gym cho đến quá trình hồi phục sau thi đấu. Nói một cách đơn giản, họ phải chăm sóc cơ thể một cách nghiêm túc, để khi bước ra sân, họ phát huy hết tiềm năng và trở thành phiên bản tốt nhất của chính mình”.

Vậy theo ông, những ai đã sẵn sàng cống hiến cho tuyển quốc gia?
“Tôi triệu tập họ bởi tôi hoàn toàn tin tưởng rằng khi được thi đấu với tâm lý thoải mái, không bị đè nặng bởi áp lực hay nỗi sợ mắc sai lầm, họ đủ khả năng để giành chiến thắng trong cả hai trận đấu này. Tôi hiểu rất rõ những cầu thủ của mình. Tôi biết họ sở hữu nền tảng kỹ thuật xuất sắc, cùng những phẩm chất chuyên môn có thể tạo nên khác biệt khi được đặt vào môi trường phù hợp để phát huy hết tiềm năng”.
HLV trưởng ĐTQG Hy Lạp đã chỉ trích ông về việc triệu tập quá nhiều cầu thủ trẻ trong đợt này. Ông nghĩ sao?
“Tôi không có ý định tranh cãi với ông ấy. Mỗi người đều có quyền đưa ra quan điểm của riêng mình. Điều duy nhất khiến tôi cảm thấy buồn cười là việc ngay tại đất nước được xem là cái nôi của nền dân chủ, người ta lại quan tâm quá nhiều đến những gì người khác lựa chọn làm”.
Nhưng nếu thua 2 trận giao hữu này, thứ hạng của tuyển Italia trên bảng xếp hạng FIFA có thể sụt giảm. Ông có lo ngại không?
“Dĩ nhiên, tôi phải nghĩ đến bảng xếp hạng FIFA cũng như những hệ lụy nếu kết quả của đội tuyển không tốt. Nhưng bóng đá không phải là môn thể thao mà người ta có thể biết trước điều gì sẽ xảy ra”.
“Về phần mình, tôi chỉ có một lựa chọn: đối mặt với những thử thách này bằng sự tự tin, chứ không phải nỗi sợ hãi. Tôi tin vào các cầu thủ của mình và tin rằng họ có đủ khả năng để giành chiến thắng. Chính vì vậy, tôi không muốn lãng phí năng lượng cho những nỗi lo hay những giả định tiêu cực trước khi bóng lăn”.
“Nếu bước vào trận đấu với ý nghĩ về một thất bại, tôi sẽ tự đánh mất sự hứng khởi và niềm tin của chính mình. Và trong bóng đá, các cầu thủ luôn cảm nhận rất rõ điều đó. Chỉ cần HLV truyền đi sự hoài nghi hay bi quan, cả tập thể sẽ lập tức bị ảnh hưởng”.
Ông từng được gọi là ‘kẻ nổi loạn trong bóng đá’. Vậy ông sẽ mang điều gì đến cho tuyển Italia?
“Tôi xem mình là một con người tự do. Ngày nay, khái niệm ‘kẻ nổi loạn’ đã trở nên phức tạp và thường bị hiểu theo nhiều cách khác nhau. Vì thế, tôi thích được gọi là một người tự do hơn”.
“Điều tôi muốn mang đến cho đội bóng này là sự tự do để mỗi cầu thủ được bộc lộ hết tài năng và cá tính của mình, thay vì bị gò bó trong quá nhiều khuôn mẫu chiến thuật. Nhưng tự do không đồng nghĩa với vô tổ chức. Ngược lại, để có được sự tự do ấy, mỗi người phải sẵn sàng hy sinh nhiều hơn cho tập thể. Khi mất bóng, tôi muốn các cầu thủ lập tức phản ứng, chạy hết sức để giành lại quyền kiểm soát trong thời gian ngắn nhất có thể. Nếu một người mắc sai lầm hoặc để mất bóng, những người còn lại phải ngay lập tức bọc lót, thu hẹp khoảng cách đội hình và hỗ trợ lẫn nhau để bảo vệ khung thành”.
“Tôi muốn các cầu thủ ý thức đầy đủ trách nhiệm của mình đối với mọi hành động trên sân cỏ. Đã đến lúc chúng ta ngừng đối xử với họ như những đứa trẻ. Họ là những cầu thủ chuyên nghiệp, là những con người trưởng thành và cần được trao niềm tin cũng như trách nhiệm tương xứng với năng lực của mình”.
(Lược dịch từ bài “Italia, Baldini: “Calcio italiano in mano a dirigenti che pensano solo ai propri interessi. Donnarumma l’unico a chiamarmi. Conferma? Non approfitto delle disgrazie altrui”” trên trang CalcioMercato).
Đặt mua tự truyện của Filippo Inzaghi tại đây




BÀI VIẾT KHÁC
Cuộc đời như trong phim của Christian Obodo: Bốn lần đứt dây chằng và hai lần bị bắt cóc
Cesare Prandelli: “Với bóng đá Italia, 12 năm đã trôi qua thật vô nghĩa”
Đội tuyển Haiti dự World Cup 1974: Lịch sử gọi tên một người Italia
Silvio Baldini: “Hãy trao cơ hội cho người trẻ”
Di Francesco tìm thấy sự bình yên ở tuổi 56
Lautaro Martinez: “Rồi sẽ đến lúc mọi người không còn nghe tên tôi hay nhắc đến tôi nữa”
Hành trình thoát khỏi cơn nghiện rượu của Cicinho
Ngày 05 tháng 05 năm 2002: Bi kịch của Inter Milan