Fabrizio Miccoli: Vinh quang và tội lỗi của một nhà vô địch

Người hâm mộ bóng đá Italia chắc chắn không thể quên Fabrizio Miccoli. Nhiều năm sau hàng loạt biến cố của cuộc đời, cựu tiền đạo Palermo có dịp ngồi lại để trải lòng về những chuyện mà anh đã trải qua.

Fabrizio Miccoli đã sống một cuộc đời đầy phiêu lưu, nổi loạn, giống như thần tượng của mình, Diego Maradona. Khi còn là một cậu bé, trong một ngày Chủ nhật tại sân Via del Mare, ở trận Lecce gặp Napoli, Maradona đã “hiện ra” trước mắt anh:

“Như thể tôi vừa nhìn thấy Chúa Jesus vậy, một khoảnh khắc lóe sáng như sét đánh. Điều khiến tôi ấn tượng là tinh thần đồng đội của ông ấy. Maradona chơi bóng vì những đường kiến tạo nhiều hơn là ghi bàn. Và tôi bắt đầu nuôi khát vọng trở thành mẫu cầu thủ như vậy”.

Ở một góc độ nào đó, Miccoli đã làm được. Anh cũng sở hữu cái chân trái ma thuật, chiếc áo số 10 trên sân cỏ. Bên ngoài hậu trường, anh cũng vướng vào những mối quan hệ nguy hiểm, những rắc rối pháp lý, và… ở tù.

Tất cả những điều đó được Miccoli kể lại trong cuốn sách Gloria e peccato di un campione (tạm dịch: “Vinh quang và tội lỗi của một nhà vô địch”), sắp được phát hành bởi nhà xuất bản 66thand2nd. Hai tác giả của cuốn tự truyện là Lorenzo Avola và Carolina Orlandi.

“Tôi không trực tiếp chấp bút, nhưng đã đóng góp bằng chính những ký ức của mình” – cựu tiền đạo Palermo kể lại.

Nhân dịp đặc biệt này, tờ La Gazzetta dello Sport đã ngỏ lời với anh về một cuộc phỏng vấn. Dưới đây là nội dung của buổi trò chuyện ấy.

Miccoli
Người hâm mộ bóng đá Italia chắc chắn không thể quên Fabrizio Miccoli. Ảnh: Getty Images.

Chúng ta bắt đầu từ San Donato, quê hương của anh ở tỉnh Lecce.

“Ngoài tôi, San Donato còn có khá nhiều cầu thủ khác thành danh, ví dụ như Pasquale Bruno và Domenico Progna.

Năm 12 tuổi, anh nhận được lời gọi từ AC Milan. Mọi chuyện diễn ra như thế nào?

“Tôi chuyển đến sống nội trú tại Lodi, cùng với rất nhiều cầu thủ trẻ sau này đều nổi tiếng như Francesco Coco, Enzo Maresca, Daniele Daino hay Sergio Corrent. Nhưng tôi đã rất khó khăn để thích nghi, không chịu đựng nổi. Đến cuối mùa thứ hai, tôi quyết định trở về nhà”.

Tôi nghĩ Lecce sẽ thu nhận mình, nhưng họ lại dội cho tôi một gáo nước lạnh: ‘Không phải cứ từng tập luyện ở AC Milan là cậu sẽ được đá chính ở đây’. Có lẽ, họ không hài lòng vì tôi từng rời Lecce Club – đội vệ tinh của họ – tôi để chuyển sang AC Milan. Cuối cùng, tôi ký hợp đồng với Casarano. Ở đó, tôi đi lên từng bước và ra mắt Serie C khi mới 16 tuổi. Tôi bắt đầu ghi bàn, rồi chuyển sang Ternana, sau đó là Juventus – đội bóng đã gửi tôi đến Perugia theo dạng cho mượn”.

Anh từng từ chối ký hợp đồng để Alessandro Moggi làm người đại diện và sau đó bị Luciano Moggi trừng phạt. Điều đó có đúng không?

“Khi đến Turin, rất nhiều người khuyên tôi ký với Alessandro Moggi. Ngay cả Antonio Conte, người đồng hương Lecce với tôi, cũng vậy. Nhưng tôi đã có người đại diện rồi – đó là Caliandro – và tôi không muốn phản bội ông ấy. Tôi cũng không biết liệu những chuyện xảy ra sau đó có phải là sự ‘trả đũa’ hay không”.

Cụ thể, họ đã làm gì với anh?

“Luciano Moggi thường xuyên ‘cà khịa’ tôi về hình xăm, chiếc khuyên tai, mái tóc. Và khi tôi trở về từ Fiorentina sau thời gian cho mượn, vụ việc trên xe buýt đã xảy ra. Juventus vừa giành Scudetto. Vào một ngày nọ, cả đội đến tòa thị chính để được vinh danh. Tôi bị bỏ lại trên xe buýt, một mình chờ đợi buổi lễ kết thúc. Tình huống ấy thực sự làm tôi nhục nhã. Đến mùa hè, họ bán tôi sang Benfica”.

Miccoli
Miccoli trong màu áo Juventus.

Anh có hối hận vì đã nói ‘không’ với Alessandro Moggi không?

“Tôi không hối hận. Nhưng đôi khi, tôi vẫn tự hỏi sự nghiệp của mình sẽ đi theo hướng nào nếu khi đó bản thân chấp nhận đổi người đại diện. Trớ trêu là tôi luôn trung thành với Caliandro, nhưng giờ thì chúng tôi lại không còn nói chuyện với nhau nữa”.

“Khi tôi ở trong tù, người ta kể rằng Luciano Moggi đã gọi điện hỏi thăm tình hình của tôi. Điều đó khiến tôi phải suy nghĩ lại. Bỏ qua tất cả, hôm nay, tôi cho rằng Moggi là một con người thẳng thắn, sống thật”.

Juventus, Fiorentina, Benfica… Rồi tại Sicilia, anh trở thành “Maradona của Palermo”. Và cũng như Diego, anh vướng vào những rắc rối lớn.

“Lẽ ra, tôi phải cẩn trọng hơn, phải hiểu rõ những mối quan hệ xung quanh. Vợ tôi từng nhắc: ‘Hãy cẩn thận với những người mà anh đang giao du’. Nhưng lúc đó, tôi cảm thấy mình giống như Diego Maradona ở Napoli. Tôi sống quá thoải mái, quá hạnh phúc… đến mức nghĩ rằng mình đứng trên tất cả”.

Tại Palermo, anh bị kết án 3 năm 6 tháng tù vì tội tống tiền với tình tiết tăng nặng liên quan đến mafia. Anh tham gia vào vụ đòi nợ gắn với một hộp đêm, đóng vai trò trung gian và nhờ đến sự giúp đỡ của một người bạn. là con trai của một ông trùm thuộc tổ chức tội phạm Cosa Nostra. Điều đó có phải là sự thật?

“Tôi dễ kết thân với người khác, và có xu hướng tin tưởng họ. Tôi quen cậu ta trong quá trình hồi phục chấn thương. Cậu ta chơi bóng ở cấp nghiệp dư, chúng tôi cùng tập ở một sân để hồi phục, rồi trở thành bạn bè. Khi đó, cậu ta chưa từng có tiền án tiền sự”.

“Tôi biết mình không thực hiện hành vi tống tiền đó. Điều khiến tôi day dứt lại là chuyện khác – đoạn ghi âm lén”.

Ý anh là câu nói “Thằng Falcone bẩn thỉu ấy” mà anh từng thốt ra khi chỉ đứng cách nơi trồng cây tưởng niệm vị thẩm phán từng bị mafia sát hại Giovanni Falcone phải không?

“Đúng vậy. Tôi xấu hổ vì điều đó với chính mình và với gia đình. Tôi không hiểu vì sao mình lại nói ra những lời như thế. Khi ấy là rạng sáng, chúng tôi vừa rời khỏi hộp đêm, đầu óc tôi không còn tỉnh táo. Đó là những lời giải thích mà tôi tự đưa ra cho bản thân. Tôi không tìm cách biện minh, tôi chỉ có thể xin lỗi. Tôi đã sai, và tôi không thể tự tha thứ cho chính mình”.

Miccoli giống Maradona, tài năng trên sân cỏ và nhiều lần gặp rắc rối trong cuộc sống.

Anh đã xin lỗi bà Maria Falcone, em gái của vị thẩm phán. Cuộc gặp gỡ giữa hai người có phải là chương xúc động nhất trong cuốn sách?

“Ngay khi chấp hành xong bản án, kết thúc thời gian quản chế, tôi đã bay đến Palermo để gặp bà Maria và con trai bà – Vincenzo. Họ đón tiếp và thấu hiểu tôi. Tôi không đến đó để xin sự khoan hồng. Tôi đến để nói lời xin lỗi với bà Falcone, chia sẻ về nỗi xấu hổ mà tôi mang trong lòng, về sự hối hận của mình. Bà ấy mỉm cười và nói: ‘Tôi tha thứ cho cậu’”.

“Tôi đã xúc động đến nghẹn ngào, và cảm thấy như được giải thoát khỏi gánh nặng thật sự đè nặng trong lòng. Chúng tôi đã chụp cùng nhau một bức ảnh mà tôi giữ cho riêng mình. Tôi vẫn giữ liên lạc với Vincenzo, và hy vọng chúng tôi có thể cùng nhau giới thiệu cuốn sách tại Palermo, ở quỹ Falcone”.

Anh đã thụ án 6 tháng tù, từ tháng 12/2021 đến tháng 5/2022. Khoảnh khắc nào là khó khăn nhất?

“Đó là khi tôi tự đến trình diện tại nhà tù Rovigo. Những người bạn thân thiết nhất – Giovanni và Pierpaolo – cùng luật sư Savoia đã đưa tôi đến đó”.

“Tôi bước xuống xe, và quãng đường cuối cùng phải đi bộ về phía cánh cổng với chiếc túi khoác trên vai… thực sự là một cảm giác khủng khiếp. Rồi đến các thủ tục giấy tờ, việc khám xét…”

Sau đó, anh nhanh chóng được chuyển đến Vicenza, vào một khu giam giữ dành cho những nhân vật “máu mặt” trong giới tội phạm.

“Họ cư xử với tôi rất tốt đẹp, không bao giờ lôi tôi vào những chuyện của họ. Mỗi khi có vấn đề gì đó, họ đều bảo tôi tránh đi. Họ nói: ‘Cậu làm gì ở đây vậy?’”.

Có đúng là trong những trận bóng “phủi” trong sân trại giam, anh thường bắt gôn?

“Tôi xác nhận. Họ đùa với tôi: ‘Fabrizio, ở đây người ta sẵn sàng giết nhau vì hai thứ: bài bạc và bóng đá’. Tôi hiểu ngay”.

“Vì thế tôi đứng trong khung gỗ, và những lần hiếm hoi chơi ở vị trí tiền đạo, tôi cũng không bao giờ thể hiện, luôn giữ mình, như thể sẵn sàng bóp phanh. Mỗi tuần, chúng tôi đá khoảng một tiếng. Đó là khoảnh khắc hiếm hoi để được vô tư – và nó nên chỉ dừng lại như thế”.

Palermo
Miccoli của hiện tại. Thỉnh thoảng, anh vẫn đến sân và cổ vũ cho Palermo.

Anh đang ở đâu khi Diego Maradona qua đời?

“Trên xe. Đài phát thanh đưa tin, và tôi phải tấp vào lề vì nỗi đau quá lớn. Tôi ngồi đó khoảng 10 phút”.

“Trong một két an toàn, tôi vẫn giữ chiếc khuyên tai mà cảnh sát tài chính từng tịch thu của ông ấy tại sân bay Roma. Tôi đã bỏ ra 25.000 euro để mua nó trong một phiên đấu giá thông qua vợ của cựu giám đốc ngân hàng của tôi. Tôi chưa từng đeo nó, chỉ muốn một ngày nào đó có thể trả lại cho ông ấy. Hình xăm Che Guevara của tôi cũng là vì ông ấy có. Bản thân tôi thì không quá quan tâm đến chính trị, nhưng tôi biết Che Guevara là ai – nhờ người chú Tonino của tôi, một người cánh tả luôn nói về ông ấy”.

Hiện tại, anh đang làm gì?

“Tôi sống ở Lecce, điều hành học viện bóng đá của mình tại San Donato. Đội nữ của chúng tôi có thể thăng hạng lên Serie C – đó sẽ là một cột mốc lịch sử”.

“Tôi cũng kinh doanh dịch vụ bed & breakfast tại Gallipoli, và sắp hoàn thiện một cơ sở gồm sáu phòng suite tại quảng trường Santa Chiara, ngay trung tâm Lecce”.

“Tôi đã là một con người khác, và tôi có được điều đó là nhờ vợ mình, Flavia. Cô ấy luôn ở bên tôi. Khi tôi ở trong tù, cô ấy chưa từng bỏ lỡ một lần thăm nom nào, luôn đưa các con đến cùng. Tôi sẽ không bao giờ quên điều đó”.

Xin cảm ơn anh về cuộc trò chuyện này.

 


 

(Lược dịch từ bài “Miccoli: “La Juve mi umiliò lasciandomi da solo sul pullman. In carcere giocavo in porta perché…”” trên trang La Gazzetta dello Sport).

Đặt mua tự truyện của Filippo Inzaghi tại đây

cà phê

Đăng nhập