Đội trưởng Inter Milan khẳng định anh chỉ rời CLB nếu bị buộc phải ra đi, đồng thời tiết lộ từng nghĩ mọi thứ đã chấm hết sau FIFA Club World Cup. Lautaro Martinez cũng cho biết anh chưa từng nghi ngờ khả năng thành công của Cristian Chivu và thừa nhận sẽ rất tuyệt nếu một ngày có thể chạm tới kỷ lục ghi bàn của huyền thoại Giuseppe Meazza.
Lautaro Martinez vừa trải qua mùa giải thứ 8 gắn bó với Inter Milan, với 22 bàn thắng cùng cú đúp danh hiệu quốc nội. Tính đến hiện tại, anh đã ra sân 376 trận trong màu áo Nerazzurri, trực tiếp sút tung lưới đối phương 175 lần, bên cạnh 56 lần chuyền bóng cho đồng đội ghi bàn. Tầm ảnh hưởng của El Toro tại sân Giuseppe Meazza ngày càng lớn, không chỉ về chuyên môn, mà còn ở khía cạnh tinh thần. Có thể nói, tiền đạo người Argentina đang là biểu tượng mới của Inter Milan.
Nhưng cũng như nhiều ngôi sao đến từ Nam Mỹ khác, Lautaro Martinez bén duyên với bóng đá theo cách rất tự nhiên, và trải qua vô vàn khó khăn để theo đuổi sự nghiệp cầu thủ.
Trước vòng đấu cuối cùng của mùa giải 2025/26, anh có dịp ngồi lại để chia sẻ câu chuyện của mình với tờ La Gazzetta dello Sport.

Lautaro, anh đã tự thưởng cho mình món quà gì sau cú đúp danh hiệu?
“Không có gì đặc biệt cả. Món quà lớn nhất chính là mục tiêu tiếp theo mà tôi muốn chinh phục”.
Vậy đó là chức vô địch World Cup thứ hai à?
“Biết đâu lại như thế đấy. Tôi đã chuẩn bị để bước vào giải đấu với trạng thái tốt nhất”.
Có ai tặng quà cho anh không?
“Bố mẹ tôi đã kịp sang đây để cùng chung vui trong những ngày lễ mừng công. Họ sẽ không thể đến World Cup vì còn công việc, nhưng cả hai đều hạnh phúc khi được chứng kiến thành công của Inter Milan”.
Anh chắc chắn đã nhận được nhiều tin nhắn chúc mừng. Tin nhắn nào khiến anh xúc động nhất?
“Là từ bà tôi. Bà không được khỏe và lời nhắn ấy thật sự khiến tôi nghẹn ngào. Khi còn nhỏ, bà làm công việc dọn dẹp ở ngôi trường nơi tôi theo học, còn tôi thường phụ giúp để bà có thể về sớm hơn. Bà tên là Olga, và đây… tên của bà trên cánh tay tôi”, Lautaro nói rồi chỉ vào hình xăm của mình. “Tôi buồn vì giờ chúng tôi ở quá xa nhau. Cú đúp danh hiệu này là dành tặng cho bà”.
Lautaro không lớn lên trong một gia đình khá giả. Tuổi thơ của anh ở Argentina đã diễn ra như thế nào?
“Để tôi kể cho bạn nghe. Bố tôi từng là cầu thủ bóng đá. Khi trở thành cầu thủ chuyên nghiệp và thi đấu ở giải hạng Hai, ông đã nghỉ công việc thợ máy máy bay tại căn cứ hải quân ở Bahia Blanca. Nhưng rồi đội bóng của ông xuống hạng, số tiền kiếm được không đủ để nuôi cả gia đình. Bố tôi phải chuyển sang làm điều dưỡng chăm sóc người già, còn mẹ tôi bắt đầu kiếm thêm từng đồng lẻ bằng công việc giúp việc nhà. Nhưng chúng tôi là ba anh em và tiền bạc trong nhà lúc nào cũng thiếu thốn”.
Đã có lúc gia đình anh thiếu ăn?
“Không hẳn vậy. Tôi và các anh em thường còn biến chuyện ăn uống thành trò đùa, thi xem ai ăn nhiều hơn. Nhưng tôi vẫn nhớ rất rõ cảm giác cồn cào vì đói khi ngồi chờ bữa tối. Và rồi chúng tôi thậm chí không đủ tiền trả thuê nhà. Suốt gần ba năm, cả gia đình phải sống nhờ nhà một người quen. Thỉnh thoảng, chúng tôi chỉ góp được khoảng 100 peso tiền điện”.

Điều gì còn đọng lại trong anh từ quãng thời gian ấy?
“Mỗi khi nghĩ lại, tôi lại mỉm cười. Tôi đã hạnh phúc, một kiểu hạnh phúc rất giản dị. Đôi lúc, tôi muốn được cảm nhận lại những điều đó, bởi chính chúng đã tạo nên con người tôi của ngày hôm nay. Nhờ bố mẹ, tôi học được sự khiêm nhường và lòng tôn trọng người khác, những giá trị mà giờ đây tôi đang truyền lại cho các con mình”.
Quả bóng xuất hiện trong cuộc đời anh từ khi nào?
“Từ rất sớm, nhờ bố tôi. Tôi thường theo ông đến sân tập. Vào ngày thi đấu, tôi còn lén trốn trong phòng thay đồ để nghe những bài phát biểu của đội trưởng. Và người đội trưởng ấy chính là bố tôi”.
Khi nào thì anh nhận ra mình đủ giỏi để sống bằng bóng đá?
“Thật ra, tôi cũng không biết chính xác. Năm 13 tuổi, tôi còn chơi cả bóng rổ. Ở Bahia Blanca, đó là môn thể thao rất phổ biến. Anh trai tôi, Jano, hiện chơi ở vị trí hậu vệ dẫn bóng cho Ferro Carril tại Serie A Argentina. Nhưng đến năm 15 tuổi, khi gia nhập Racing Club, bố tôi yêu cầu phải lựa chọn. Thực ra cũng chẳng có gì khó quyết định, bởi tôi hợp với bóng đá hơn”.
Avellaneda, tức Buenos Aires, đâu phải ở ngay gần nhà.
“Đúng vậy, việc chuyển đến nơi cách nhà hơn 600km chưa bao giờ dễ dàng. Tôi đã cảm nhận rất rõ nỗi nhớ nhà. Thật khó khăn khi còn là một cậu bé mà không có người thân nào ở bên cạnh. Hơn nữa, anh trai cả Alan khi ấy còn gặp vài vấn đề về sức khỏe nên tôi càng bất an hơn. May mắn là bố đã tiếp thêm sức mạnh cho tôi. Ông rất muốn tôi thực hiện giấc mơ của mình, cũng như giấc mơ dang dở của chính ông, đó là thành công trong bóng đá. Bố thậm chí sẵn sàng theo tôi đến Buenos Aires, nhưng tôi nói rằng mình có thể tự làm được. Và cuối cùng, tôi đã vượt qua nỗi nhớ”.
Giờ đây, Inter Milan đã trở thành ngôi nhà của anh. Anh có muốn kết thúc sự nghiệp tại đây không?
“Chắc chắn rồi, tôi muốn như vậy. Tôi chưa có chìa khóa của Appiano Gentile đâu, nhưng cũng gần như thế rồi…”, Lautaro cười. “Gia đình tôi đang hạnh phúc ở đây, chúng tôi còn mở cả nhà hàng nữa. Các con tôi đi học và có những người bạn rất thân ở mảnh đất này. Hiện tạu, thật khó để tôi tưởng tượng bản thân sẽ chơi bóng ở một nơi khác. Trong bóng đá thì không thể nói trước được điều gì. Nhưng nếu Inter Milan không muốn đẩy tôi ra đi, tôi sẽ ở lại đây”.
Anh quan tâm đến những kỷ lục ghi bàn chứ?
“Nói thật nhé, tôi thậm chí còn chẳng nhớ mình đã ghi được bao nhiêu bàn thắng. Tôi chỉ biết bản thân đang đứng thứ ba trong danh sách những cầu thủ ghi nhiều bàn nhất mọi thời đại của Inter Milan, vậy thôi. Tôi không quá để tâm đến chuyện đó”.
Nếu tiếp tục như thế này, một ngày nào đó, anh hoàn toàn có thể vượt qua kỷ lục ghi bàn do Giuseppe Meazza thiết lập. Chúng ta đều biết, ông ấy là huyền thoại số một của Inter Milan.
“Điều đó sẽ rất tuyệt vời, bởi Meazza chính là lịch sử của Inter Milan và cả thành phố Milan. Tôi có thể làm được đấy… nhưng chắc phải đòi lại quyền sút phạt đền thôi”, Lautaro bật cười.
Làm thế nào để trở thành đội trưởng của một đội bóng?
“Đó là thứ nằm sẵn bên trong con người bạn, không thể rèn luyện được. Bạn phải có cá tính, có tố chất thủ lĩnh và phải trở thành tấm gương cho mọi người. Nhưng một đội trưởng cũng chẳng là gì nếu không có tập thể phía sau. Và tôi có thể nói rằng Inter Milan hiện tại sở hữu một tập thể tuyệt vời, bởi tất cả mọi người đều mang trong mình tâm thế chiến thắng”.

Jose Mourinho từng nói rằng không cầu thủ nào của Inter Milan hiện tại đủ sức đá chính trong đội hình giành “cú ăn ba” năm 2010.
“Mỗi người đều có quan điểm riêng. Với tôi, việc so sánh các cầu thủ ở những thời đại khác nhau thật sự không có nhiều ý nghĩa. Điều quan trọng nhất là nghĩ cho Inter Milan, thay vì quá bận tâm đến những lời bàn tán. Chúng tôi phải sống với hiện tại, mà Inter Milan của hiện tại cũng tuyệt vời lắm. Thật sự rất tuyệt vời”.
Đây có phải là phiên bản Lautaro hay nhất từ trước đến nay?
“Chắc chắn rồi, bởi giờ đây, tôi cảm thấy rất hạnh phúc và tự tin khi thi đấu. Tôi chơi bóng với tâm lý thoải mái hơn rất nhiều, kể cả về mặt chiến thuật. Trước đây thì không được như vậy”.
Đó có phải công lao của chuyên gia tâm lý?
“Đúng vậy. Tôi từng gặp rất nhiều vấn đề cá nhân, đặc biệt là ngoài sân cỏ, trước khi con gái tôi chào đời. Việc trị liệu tâm lý đã giúp tôi rất nhiều, chẳng hạn như cách đối diện với những giai đoạn tịt ngòi. Có lúc, tôi nghi ngờ chính bản thân mình, tự hỏi liệu mình còn đủ khả năng chơi bóng nữa hay không, liệu mình có xứng đáng khoác áo số 10 của Inter Milan hay không. Con người ta đôi khi bị tâm trí kéo xuống rất sâu. Chính lúc ấy, tôi nhận ra mình cần được giúp đỡ, vì tôi đang dần rơi vào một đường hầm tối. Đến bây giờ, tôi vẫn tiếp tục làm việc với chuyên gia tâm lý của CLB. Ông ấy đã hỗ trợ tôi rất nhiều trong 46 ngày chấn thương, quãng thời gian hoàn toàn không dễ dàng”.
Sau thất bại ở chung kết Champions League mùa trước, anh có sợ mình sẽ lại rơi vào “đường hầm” ấy?
“Sau trận chung kết Champions League thì không, nhưng sau FIFA Club World Cup thì có. Tôi đã nghĩ rất nhiều và thật sự đau đớn. Tôi không nói rằng mình muốn rời Inter Milan, nhưng sâu trong lòng, tôi cảm thấy rằng nếu có một lời đề nghị lớn xuất hiện thì có lẽ… Tôi đã kiệt quệ hoàn toàn. Chính tâm trạng ấy đã dẫn đến cuộc phỏng vấn sau trận thua Fluminense. Tôi bước ra ngoài, mặc áo vào rồi nói tất cả những gì mình nghĩ”.
‘Ai không muốn ở lại thì hãy ra đi’, anh từng nói như vậy.
“Tôi chỉ muốn chia sẻ những gì mình nhìn thấy trong phòng thay đồ. Với tư cách đội trưởng, đó là điều tôi phải làm. Sau đó, tôi đi nghỉ và suốt ba tuần chẳng tập luyện gì cả, chỉ ăn uống thôi. Bởi vậy lúc trở lại, tôi tăng cân đôi chút…”
Nếu không có màn “bùng nổ” ấy, liệu Inter Milan có thể đứng dậy mạnh mẽ trở lại?
“Tôi không biết. Nhưng việc nói ra mọi thứ trước công chúng chắc chắn đã tạo nên tiếng vang. Và tôi cũng giận chính bản thân mình nữa, bởi tôi không hề vô can trong những vấn đề của đội bóng. Sau đó, Christian Chivu đã giúp chúng tôi rất nhiều bằng việc mang đến một luồng sinh khí mới. Dĩ nhiên, điều đó không làm giảm đi công lao của Simone Inzaghi, người đã đem đến cho Inter Milan bốn năm tuyệt vời”.
Khi biết Chivu sẽ trở thành HLV của Inter Milan, anh đã nghĩ gì?
“Tôi gọi cho ông ấy ngay lập tức. Tôi chưa từng nghi ngờ việc ông ấy sẽ làm rất tốt. Tôi biết Chivu từ những trận đấu tập ở Appiano Gentile, khi đội một đá với Primavera của ông ấy. Khi đó, ông ấy đã mang dáng dấp của một người được định sẵn để thành công”.

Vết gợn duy nhất của mùa này có lẽ là thất bại trước Bodo/Glimt. Liệu việc bị loại sớm ở cúp châu Âu có vô tình giúp Nerazzurri tập trung hơn cho hai mục tiêu trong nước?
“Không, hoàn toàn không. Tôi luôn muốn đi tiếp ở đấu trường châu Âu. Việc bị loại chẳng mang lại lợi thế nào cả. Đúng là chúng tôi thi đấu ít hơn có thể giúp bạn tiết kiệm thể lực, nhưng khi còn chiến đấu trên mọi mặt trận, bạn luôn giữ được tâm thế và sự tập trung cao nhất cho mỗi trận đấu”.
Bộ đôi ThuLa lúc này dường như còn ăn ý hơn bao giờ hết.
“Tôi và Marcus Thuram đã dần thấu hiểu nhau theo thời gian. Cậu ấy là một chàng trai tích cực, đặc biệt và luôn mang đến năng lượng vui vẻ. Còn tôi là kiểu người nghiêm túc hơn. Chúng tôi bổ sung cho nhau, cả trong lối chơi lẫn tính cách”.
Theo anh, ai là trung phong hay nhất thế giới hiện nay?
“Harry Kane. Tôi thậm chí còn xếp anh ấy trên cả Erling Haaland, bởi khả năng xử lý bóng, liên kết lối chơi, đọc trận đấu và không chiến đều quá xuất sắc. Anh ấy là hiện tượng thực sự”.
Sau 10 năm hay 20 năm nữa, anh muốn mọi người nhớ đến mình như thế nào?
“Như một người đã luôn cống hiến tất cả những gì mình có”.
Và sau khi giải nghệ, anh sẽ làm gì?
“Tôi sẽ không ở lại với bóng đá, bởi đó là môi trường mà tôi không thực sự thích. Rồi sẽ đến lúc mọi người không còn nghe tên tôi hay nhắc đến tôi nữa… Vâng, tôi sẽ biến mất”.
(Lược dịch từ bài “Lautaro: “Mai via dall’Inter. La terapia mi ha aiutato quando non segnavo. Da bimbo facevo la fame, ma ero felice”” trên tờ La Gazzetta dello Sport).
Đặt mua tự truyện của Filippo Inzaghi tại đây




BÀI VIẾT KHÁC
Cesare Prandelli: “Với bóng đá Italia, 12 năm đã trôi qua thật vô nghĩa”
Đội tuyển Haiti dự World Cup 1974: Lịch sử gọi tên một người Italia
Silvio Baldini: “Hãy trao cơ hội cho người trẻ”
Di Francesco tìm thấy sự bình yên ở tuổi 56
Lautaro Martinez: “Rồi sẽ đến lúc mọi người không còn nghe tên tôi hay nhắc đến tôi nữa”
Hành trình thoát khỏi cơn nghiện rượu của Cicinho
Ngày 05 tháng 05 năm 2002: Bi kịch của Inter Milan
Andrea Fortunato: Mãi mãi tuổi 23