Andrea Fortunato từng cập bến Juventus với rất nhiều sự kỳ vọng về việc trở thành người kế thừa của Antonio Cabrini. Thế nhưng, một căn bệnh không thể chữa khỏi đã cướp anh khỏi thế giới bóng đá sau hành trình chiến đấu dài và đầy đau đớn.
Mái tóc xoăn bay trong gió, ánh mắt hiền lành của một chàng trai tử tế, cùng khả năng bứt tốc mạnh mẽ và kỹ thuật tinh tế. Fortunato từng được xem là tương lai của Juventus, là niềm hy vọng lớn của tuyển Italia khi anh vừa có những bước chân đầu tiên trong màu áo Azzurri.
Nhưng số phận, tàn nhẫn và nghiệt ngã, đã giăng sẵn một cái bẫy khủng khiếp nhất. Ngay khi sự nghiệp vừa chạm tới đỉnh cao, một căn bệnh hiểm nghèo bất ngờ ập đến. Dẫu các bác sĩ đã nỗ lực hết mình, dẫu bản thân đã chiến đấu với tất cả nghị lực và lòng dũng cảm, chàng trai ấy vẫn không thể thắng được định mệnh.
Sau một năm kiên cường, Fortunato mãi mãi ra đi khi mới 23 tuổi, để lại giấc mơ dang dở và nỗi tiếc thương vô hạn cho bóng đá Italia.

Những năm tháng tuổi trẻ và bước ngoặt ở Como
Ngày 26/7/1971, Fortunato cất tiếng khóc chào đời ở Salerno. Ngay từ nhỏ, anh đã sớm nuôi dưỡng niềm đam mê thể thao khi noi theo người anh trai Candido, thử sức với bơi lội và bóng nước. Ở thời điểm ấy, bóng đá với Fortunato chỉ đơn giản là một thú vui giải trí.
Thế nhưng, một mùa hè đã thay đổi tất cả. Fortunato được HLV kiêm tuyển trạch viên Alberto Massa phát hiện và đưa về đội bóng nghiệp dư Giovane Salerno. Khi còn chưa tròn 13 tuổi, cậu thiếu niên bắt đầu rong ruổi khắp đất nước Italia để thử việc tại hàng loạt CLB như Torino, Cesena, Empoli, Napoli và Como. Cuối cùng, chính đội bóng ven hồ đã bị chinh phục bởi tiềm năng của anh. Giám đốc thể thao Sandro Vitali cùng HLV đội trẻ Angelo Massola quyết định ký hợp đồng, tin rằng Fortunato có thể trở thành một trung phong xuất sắc trong tương lai.
Hành trình của chàng trai vùng Campania bắt đầu từ các đội trẻ của Como. Tuy nhiên, ở lứa Allievi, HLV Giorgio Rustignoli đã đưa ra một quyết định quan trọng: kéo Fortunato từ vị trí tiền đạo xuống tiền vệ trái rồi sau đó là hậu vệ trái.
Ngày 22/10/1989, khi mới 18 tuổi, Fortunato có trận ra mắt đội một tại Serie B, trong chuyến làm khách trước Pescara. Mùa giải đó, anh ra sân 16 lần, đồng thời hoàn thành chương trình học và tốt nghiệp ngành kế toán – thành tựu làm cho anh vô cùng tự hào.
“Cha mẹ tôi chưa bao giờ ngăn cản tôi đưa ra những sự lựa chọn. Khi tôi rời nhà để đến Como, họ chỉ yêu cầu một điều duy nhất: đừng bỏ bê việc học. Tôi đã hứa, và tất nhiên, đã giữ lời” – anh từng chia sẻ.
Fortunato tiếp tục trưởng thành mạnh mẽ. Ở mùa giải tiếp theo, dưới sự dẫn dắt của HLV Eugenio Bersellini tại Serie C1, anh trở thành một trong những nhân tố nổi bật nhất trong màu áo Como. Dù đội bóng vùng hồ lỡ tấm vé thăng hạng Serie B trong gang tấc sau trận play-off với Venezia, cái tên Andrea Fortunato khi ấy đã được đưa vào danh sách những tài năng lớn, sẵn sàng bùng nổ.

Một năm ở Pisa và bước ngoặt cùng Genoa
Nhờ phong độ ấn tượng ở Como, cùng những lần khoác áo đội hình tuyển chọn U21 Serie C dưới sự dẫn dắt của Roberto Boninsegna, Fortunato đã lọt vào tầm ngắm của hàng loạt CLB lớn. Mùa hè năm 1991, Chủ tịch Aldo Spinelli chấp nhận chi tới 4 tỷ lire để vượt qua nhiều đối thủ và đưa chàng trai 20 tuổi về Genoa. Tuy nhiên, tại quê hương nhà hàng hải Cristoforo Colombo, Fortunato phải cạnh tranh với một tên tuổi lớn như Branco và không có nhiều cơ hội ra sân. Mâu thuẫn với Sergio Maddè – trợ lý của HLV Osvaldo Bagnoli – càng khiến mọi thứ trở nên khó khăn hơn. Cuối cùng, chàng hậu vệ trẻ bị đẩy sang Pisa theo dạng cho mượn vào tháng 11.
“Tôi không biết liệu Bagnoli có tin tưởng mình hay không. Nhưng có lẽ, tôi đã phải trả giá vì cái mác kiêu ngạo, nóng nảy mà ai đó gán cho mình. Dù sao đi nữa, họ sẽ phải hứng chịu gạch đá trước khi loại tôi. Trên sân, tôi sẵn sàng cống hiến tất cả dù chỉ nhận về 1.000 lire” – Fortunato kể lại.
Tại Pisa, dù thi đấu ở Serie B, Fortunato đã tìm lại sự ổn định với 25 lần ra sân, trước khi trở lại dưới ánh đèn của ngọn hải đăng Lanterna. Khi Bagnoli và Maddè chuyển sang Inter Milan, băng ghế huấn luyện của Genoa được trao cho Bruno Giorgi – người đã đặt niềm tin vào hậu vệ trái người Salerno và tạo điều kiện để anh vươn đến đẳng cấp cao.
Ngày 6/9/1992, Fortunato ra mắt Serie A, mở đầu cho một mùa giải đáng nhớ. Cùng với hậu vệ phải Christian Panucci, anh trở thành điểm sáng trong đội hình Genoa. Đội chủ sân Marrassi trải qua giai đoạn đầy biến động với 3 HLV khác nhau xuyên suốt mùa giải. Dẫu vậy, Fortunato vẫn ra sân tới 33 trận và ghi 3 bàn thắng. Trong số đó, đáng nhớ nhất là tình huống thuộc vòng đấu cuối cùng, khi anh làm tung lưới Inter Milan ở những phút bù giờ, ấn định tỷ số hòa 2-2 và mang về tấm vé trụ hạng quý giá cho Rossoblù.
Juventus vẫy gọi và cánh cửa lớn mở ra
Kết thúc mùa giải 1992/93, Juventus hướng sự chú ý tới hai viên ngọc sáng của Genoa: Panucci và Fortunato. Tuy nhiên, Chủ tịch Spinelli không muốn mất bộ đôi này cùng một lúc và chỉ cho phép một người ra đi. Ban đầu, cái tên được chọn là Panucci, bất chấp việc Spinelli từng hứa với Fortunato rằng sẽ để anh ra đi nếu Genoa trụ hạng.
Dẫu vậy, Fortunato lại mang trong mình khát khao vươn tới đỉnh cao mãnh liệt. Tận dụng hoàn cảnh tài chính của Genoa, anh kiên trì theo đuổi cơ hội, và rồi nhận được cái gật đầu từ ông chủ đội bóng. Mọi chuyện rẽ sang hướng khác khi Panucci chọn AC Milan. Trước sự quyết tâm của Fortunato, Spinelli chỉ còn biết thực hiện lời hứa của mình, để chàng hậu vệ 22 tuổi về với Juventus.
“Một nhà báo hỏi rằng liệu tôi có muốn khoác áo Juventus hay không. Tôi phải trả lời sao đây? Nói rằng tôi ghét điều đó ư? Không thể nào. Từ nhỏ, tôi đã mê màu áo Bianconeri. Dù thời gian trôi rất nhanh và tôi đã thành cầu thủ chuyên nghiệp, nhưng có những tình yêu mãi ở trong tim” – Fortunato kể lại.
“Lão phu nhân” không ngần ngại chi tới 10 tỷ lire để thuyết phục Genoa nhượng lại báu vật, rồi đưa về dưới bóng tháp Mole. Ngay lập tức, giới chuyên môn gắn cho Fortunato cái mác nặng ký “Cabrini mới” – tức so sánh anh với huyền thoại Antonio Cabrini. Cũng như “Bell’Antonio”, chàng trai miền biển Salerno nhanh chóng chiếm được cảm tình của các Tifosi, đặc biệt là các Juventina. Dẫu vậy, Fortunato vẫn giữ được sự điềm tĩnh và khiêm nhường:
“Sự so sánh ấy làm tôi khó chịu. Ông ấy là hậu vệ trái xuất sắc nhất thế giới. Do đó, việc so sánh là bất hợp lý. Để chạm tới đẳng cấp của ông ấy, tôi cần rất nhiều thời gian và cũng không chắc là mình làm được”.

Khiêm nhường là vậy, nhưng ngay từ giai đoạn tiền mùa giải, Fortunato đã cho HLV Giovanni Trapattoni cùng các đồng đội thấy rõ phẩm chất của mình. Ngày 29/8/1993, trong trận gặp Cremonese, anh được ra mắt trong màu áo Juventus tại Serie A. Chưa đầy một tháng sau, ngày 22/9, anh tiếp tục được Arrigo Sacchi trao cơ hội khoác áo tuyển Italia, trong trận thắng tuyển Estonia 3-0 thuộc vòng loại World Cup 1994.
“Tôi hứa sẽ luôn cống hiến hết mình cho màu áo thiên thanh. Tôi sẽ dốc toàn bộ sức lực, không giữ lại cho bản thân bất kỳ điều gì và rời sân với cái đầu ngẩng cao” – anh từng bày tỏ.
Trước mắt Fortunato khi ấy, một tương lai rực rỡ đang mở ra. Anh nhanh chóng trở thành trụ cột nơi hành lang trái của Juventus. Ngày 12/12, anh ghi bàn danh dự cho đội nhà trong thất bại 1-3 trên sân của Lazio.
Nhưng rồi, khi mùa xuân đến, phong độ của Fortunato bất ngờ sa sút. Nhiều người bắt đầu nghi ngờ: liệu anh đã tự mãn, đánh mất sự khiêm tốn và “bay quá cao”? Một tờ báo vào thời điểm ấy còn mô tả:
“Fortunato mệt mỏi, không còn là chính mình ở trên sân. Một người từng tràn đầy năng lượng giờ đây lại chật vật trong việc hồi phục, bị hành hạ bởi những cơn sốt nhẹ nhưng đáng lo ngại”.
Tại UEFA Cup, Juventus bị Cagliari loại ở tứ kết. Fortunato trở thành tâm điểm của những lời chỉ trích, bị cáo buộc “sa vào lối sống hưởng thụ, thi đấu thiếu nỗ lực, lười biếng, thậm chí còn giả vờ bị bệnh”. Tình hình càng trở nên tồi tệ hơn vào cuối mùa. Mỗi lần ra sân, anh phải hứng chịu những tiếng la ó, những lời chế giễu từ khán đài. Căng thẳng lên đến đỉnh điểm khi một CĐV Juventus tiến tới, tát thẳng vào mặt anh sau một buổi tập.
Không ai (có lẽ là không một ai) hiểu được điều gì đang xảy ra với chàng trai ấy.
Cuộc chiến với bệnh tật bắt đầu
Ngày 20/5/1994, Fortunato chỉ thi đấu được một hiệp trước khi bị HLV Giovanni Trapattoni rút ra sân. Anh kiệt sức hoàn toàn, cơ thể rã rời, những cơn sốt nhẹ dai dẳng vẫn không buông tha. Bác sĩ Agricola của đội bóng nhận ra có điều gì đó bất thường và yêu cầu tiến hành các xét nghiệm chuyên sâu.
Fortunato được đưa vào điều trị cách ly tại khoa Huyết học của bệnh viện Molinette (Turin). Sau hàng loạt kiểm tra, các bác sĩ đưa ra kết luận khiến tất cả chết lặng: chàng trai trẻ mắc bệnh bạch cầu lympho cấp tính.
Bên cạnh anh luôn có bạn gái Lara, mẹ Lucia và cha Giuseppe – một bác sĩ tim mạch tại bệnh viện Salerno. Trong lúc chờ tìm người hiến tủy phù hợp, Fortunato phải trải qua những đợt hóa trị nặng nề và nằm điều trị tích cực suốt 3 tuần. Dù vậy, đội ngũ y tế vẫn giữ niềm tin, bởi anh là cầu thủ và mới 23 tuổi.
“Cậu ấy có thể vượt qua. Andrea còn rất trẻ, thể trạng tốt sẽ giúp ích rất nhiều” – một bác sĩ chia sẻ.
Về phần mình, Fortunato rất mạnh mẽ: “Tôi muốn chiến thắng, tôi muốn vượt qua cuộc chiến khủng khiếp này”.
Tình trạng lâm sàng ban đầu có những tín hiệu tích cực, các chỉ số dần trở lại bình thường. Hy vọng về một giai đoạn thuyên giảm hoàn toàn bắt đầu le lói. Thế nhưng, hành trình ấy kéo dài hơn dự kiến, với trở ngại lớn nhất là tìm người hiến tủy tương thích. Trên toàn thế giới, chỉ có 3 người phù hợp, nhưng tất cả đều ở rất xa.
Ngày 9/7/1994, một hướng đi khác được lựa chọn: Fortunato được chuyển tới trung tâm cấy ghép tại Perugia, nơi bác sĩ Andrea Aversa và giáo sư Massimo Martelli trực tiếp điều trị với hy vọng níu giữ sự sống cho chàng hậu vệ tài hoa. Những đợt hóa trị vẫn tiếp tục được tiến hành. Bên cạnh đó, vào ngày 26/7/1994 – đúng vào sinh nhật tuổi 23 – Fortunato được cấy ghép những tế bào khỏe mạnh do chị gái Paola hiến và đã qua xử lý. Sau đó, anh tiếp tục trải qua thêm hai lần cấy ghép nữa. Để xác nhận tủy xương có tái tạo thành công hay không, các bác sĩ cần thêm vài tuần theo dõi.
Ngày 11/8, Fortunato được chuyển sang khu tiền vô trùng và tiếp tục cuộc chiến đầy gian nan. Dẫu vậy, anh không hề đơn độc: vẫn có thể gọi điện cho các đồng đội, dõi theo Juventus qua màn hình ti vi, hay đọc những tờ báo đã được khử trùng cẩn thận. Những điều tưởng chừng nhỏ bé ấy lại trở thành nguồn động lực lớn, giúp anh không gục ngã.
Nhưng rồi, sau kỳ Ferragosto, cú sốc đầu tiên ập đến. Cơ thể Fortunato xảy ra phản ứng thải ghép, từ chối các tế bào của người chị gái, từ đó đẩy anh cùng mọi người trở lại vào vòng xoáy tuyệt vọng. Tuy nhiên, các bác sĩ không bỏ cuộc. Họ quyết định thử lại bằng một ca cấy ghép khác, sử dụng tế bào từ người cha Giuseppe. Để Fortunato tránh suy sụp, đội ngũ y tế ban đầu không nói rõ về liệu pháp mới, chỉ mô tả chung chung, dùng nhiều thuật ngữ chuyên môn nhằm gây khó hiểu.
Dù những cơn sốt vẫn dai dẳng, lần truyền tế bào mới dường như mang lại tín hiệu tích cực. Cơ thể anh phản ứng một cách đáng kinh ngạc, thể hiện sức sống bền bỉ hiếm thấy. Sau một thời gian, Fortunato có thể rời phòng hồi sức tích cực, thậm chí bắt đầu tập phục hồi trong phòng gym.
Trong giai đoạn ấy, sự động viên từ các đồng đội đóng vai trò vô cùng quan trọng – đặc biệt là Gianluca Vialli, Fabrizio Ravanelli và Roberto Baggio – những người gần như ngày nào cũng liên lạc với anh.
“Chúng tôi đang chờ cậu trở lại”, họ nhắn gửi.
Niềm lạc quan dần lan tỏa. Và rồi, ngày 14/10/1994, Fortunato rời phòng bệnh – một dấu mốc khiến tất cả tin rằng ánh sáng cuối đường hầm đã thực sự xuất hiện sau cuộc chiến khốc liệt.
Theo thời gian, tình hình của Fortunato tiếp tục chuyển biến tích cực. Vào mùa thu, anh thậm chí có thể trở lại tập luyện trên sân, nhờ sự hỗ trợ và tạo điều kiện từ CLB Perugia. Dần dần, anh được hội ngộ với các đồng đội tại Juventus. Ngày 26/2/1995, anh theo chân toàn đội tới Genova để dự khán trận đấu với Sampdoria.
Trên gương mặt anh khi ấy là niềm hạnh phúc hồn nhiên như một đứa trẻ, là hy vọng rằng chiến thắng trước căn bệnh quái ác đã ở rất gần.

Bi kịch ập đến
Cuối tháng Ba, Fortunato thực hiện một cuộc phỏng vấn dài với báo chí:
“11 tháng chống chọi với bệnh tật là quãng thời gian dài đằng đẵng, tưởng như vô tận. Nhưng ngoài những giai đoạn suy kiệt thể chất, điều khủng khiếp nhất chỉ nằm ở những khoảnh khắc ban đầu. Hôm trước, bạn vẫn là một người khỏe mạnh. Nhưng đến hôm sau, tôi đã trở thành người gần như không thể cứu chữa và tôi phải học cách chiến đấu. Thực sự không thể diễn tả nổi cảm giác ấy”.
“Tôi thấy mình lạc lối, nhưng đồng thời lại trở nên tò mò – một cảm giác rất lạ. Tôi muốn biết mọi thứ về căn bệnh của mình, tự hỏi về triệu chứng, nguyên nhân, những hệ quả có thể xảy ra. Tôi hiểu những người xung quanh sẽ không nói hết sự thật, nên cố đoán ra những lời nói dối… rồi lại giả vờ tin vào chúng. Nếu không tin, tôi sẽ phát điên. Khi bác sĩ giải thích các triệu chứng của bệnh bạch cầu, tôi cảm thấy như rơi xuống vực. Càng nghe, tôi càng nhận ra tất cả đều đúng với mình. Chính khoảnh khắc ấy, căn bệnh như giữ tôi làm con tin và tôi phải ngăn nó giết chết mình”.
“Tôi làm được điều đó nhờ Chúa, nhờ các bác sĩ, nhưng cũng nhờ một suy nghĩ luôn thường trực là ‘mình phải chiến thắng!’. Tôi tự nhủ điều đó mỗi ngày, và vẫn đang làm như vậy. Chưa bao giờ, dù chỉ một giây, tôi nghĩ rằng mình sẽ thua cuộc. Người ta gọi đó là thái độ tích cực. Có lẽ, nó cũng là một nửa liều thuốc”.
“Trong hoàn cảnh này, mọi thứ đều thay đổi. Tôi tự xây dựng cho mình một thang giá trị mới; biết trân trọng những điều thực sự quan trọng và không còn bận tâm tới những chuyện vụn vặt nữa. Rồi tôi hiểu rằng tình bạn là điều quý giá nhất. Tôi có thêm một người anh em – Ravanelli. Anh ấy thật phi thường, đã dành cho tôi một phần cuộc đời của mình, không chỉ là gia đình hay ngôi nhà ở Perugia. Điều đó không thể diễn tả bằng lời”.
“Khoảnh khắc đẹp nhất trong những tháng ngày bệnh tật của tôi là khi anh ấy ghi 5 bàn vào lưới CSKA Moscow tại UEFA Cup. Tối hôm đó, tôi thực sự hiểu hạnh phúc là gì. Và cũng tuyệt vời không kém khi được chứng kiến Fabrizio ra mắt đội tuyển quốc gia ngay tại Salerno – quê hương của tôi”.
“Sự hiện diện của các đồng đội và CLB Juventus là điều vô cùng quan trọng đối với tôi. Họ thực sự là một gia đình thứ hai. Tôi còn sống đến hôm nay cũng là nhờ họ, nhờ tình cảm họ dành cho tôi”.
Giấc mơ lớn nhất chưa bao giờ lụi tắt trong anh, vẫn là được trở lại với bóng đá
“Ý nghĩ được trở lại làm cầu thủ chưa từng rời bỏ tôi. Ngay cả trong những ngày khó khăn nhất, khi sự sống mong manh nhất, tôi vẫn cảm thấy mình là một vận động viên. Tôi chiến đấu với tinh thần thể thao. Có thể nói, tôi chưa bao giờ cởi chiếc áo đấu ra khỏi người. Được khoác áo đấu thêm lần nữa không chỉ là giấc mơ. Tôi đã tìm hiểu, hỏi han và biết rằng có nhiều VĐV trở lại thi đấu sau thời gian chống lại bệnh bạch cầu. Tôi tin, tôi hy vọng mình cũng có thể làm được”.
“Căn bệnh này khiến tôi hiểu rằng việc lên kế hoạch dài hay trung hạn là vô nghĩa. Ta phải sống cho hiện tại. Điều đó không phải là thất bại, mà là cách để trân trọng cuộc sống trong từng khoảnh khắc, từng sắc thái. Tôi đang sống như vậy”.
“Bệnh tật dạy tôi rằng cuộc sống còn những điều tồi tệ hơn một chấn thương cơ, điều khiến các cầu thủ phải rời xa sân cỏ hai tuần. Mỗi ngày, nhiều đứa trẻ mắc bệnh bạch cầu qua đời trong lặng lẽ, không ai biết đến và cũng không thể cứu được. Ở Italia, chúng ta có những bác sĩ giỏi nhất thế giới. Các chuyên gia từ Mỹ, Israel, Pháp… cũng đến Perugia để học hỏi kỹ thuật của chúng ta. Dẫu vậy, cơ sở vật chất thì vẫn còn hạn chế, thiếu không gian, và có những người phải chờ đợi hàng tháng trời chỉ để được ghép tủy. Thông điệp của tôi là các bạn hãy hiến tủy, đừng sợ hãi, bởi điều đó có thể cứu sống người khác và mang lại ý nghĩa cho chính cuộc đời bạn”.
Ít ai ngờ rằng đó là bài phỏng vấn cuối cùng của Fortunato và cũng là di ngôn của anh. Định mệnh đã chuẩn bị cho chàng trai người Salerno cú đánh chốt hạ. Ở tuổi 23, sau khi hệ miễn dịch suy giảm nghiêm trọng vì viêm phổi, căn bệnh quái ác đã vĩnh viễn cướp anh đi vào ngày 25/4/1995, để lại một khoảng trống không gì bù đắp nổi.
Tin dữ về sự ra đi của Fortunato đến với tuyển Italia tại Vilnius, ngay trước trận đấu với tuyển Lithuania. Các cầu thủ Azzurri ra sân với băng tang trên tay, giành chiến thắng nhờ pha dứt điểm của Gianfranco Zola. Một chiến thắng nhuốm màu tiếc thương.
Lễ tang của anh được tổ chức tại nhà thờ chính tòa ở Salerno, với hơn 5.000 người tham dự, bao gồm đại diện của Juventus, Salernitana cùng nhiều nhân vật lớn của bóng đá Italia. Các cầu thủ Salernitana đã thay nhau khiêng linh cữu anh, trong khi buổi lễ nhiều lần lặng đi bởi những giọt nước mắt.
Vào khoảnh khắc tiễn biệt, Moreno Torricelli – người kế thừa chiếc áo số 3 của anh, rồi đến đội trưởng Gianluca Vialli của Juventus lần lượt nói lời vĩnh biệt, nghẹn ngào không thành tiếng:
“Chúng tôi hy vọng trên thiên đường cũng một đội bóng để cậu tiếp tục hạnh phúc khi chạy theo trái bóng. Hoan hô cậu, người anh em Andrea của chúng tôi”.
“Thiên thần nơi hành lang trái” đã rời xa mãi mãi. Thế nhưng, Fortunato vẫn được Juventus điền tên vào danh sách thi đấu ở mùa giải 1994/95. Những danh hiệu mà “Bà đầm già” giành được năm ấy – Scudetto và Coppa Italia – vẫn thuộc về anh theo cách trọn vẹn nhất, dù anh không thể ra sân dù chỉ một phút. Đó là sự tri ân đẹp đẽ nhất dành cho ký ức mà Fortunato từng mang lại.
Nhiều năm sau ngày anh ra đi, cái tên Andrea Fortunato vẫn sống mãi. Giải thưởng “Andrea Fortunato” được thành lập, trao tặng hằng năm cho những nhân vật xuất sắc trong thể thao, y học và báo chí Italia. Năm 2012, ngành bưu chính phát hành dấu tem đặc biệt để tưởng niệm anh. Năm 2014, tại Salerno, “Juventus Club Andrea Fortunato” được khánh thành. Còn tại Villa Matarazzo (Castellabate), thư viện và bảo tàng bóng đá cũng được đặt theo tên anh.
Với những ai từng biết đến Fortunato – dù là bạn bè, người thân, đồng nghiệp hay người hâm mộ – cái tên ấy chưa bao giờ bị lãng quên. Nụ cười hiền hậu và phong thái thanh thoát của anh vẫn còn đó, như một ký ức không phai.
Ngày 30/11/2021, trong trận Salernitana gặp Juventus, các cổ động viên hai đội đã cùng nhau tưởng nhớ anh. Phút thứ 3 – con số gắn liền với chiếc áo của Fortunato – hai khán đài đồng loạt giương cao biểu ngữ in hình anh và cất lên những khúc ca tri ân. Trên sân, Matteo Ruggeri và Giorgio Chiellini – những người mang áo số 3 của hai đội – cũng trao đổi áo đấu cho nhau. Tất cả, không chỉ để tưởng nhớ một cầu thủ… mà còn để tôn vinh một con người đã bị cuộc đời cướp đi quá sớm.
(Lược dịch từ bài “Andrea Fortunato: L’angelo della fascia sinistra usciso a 23 anni da una leucemia” trên tờ Goal).
Đặt mua tự truyện của Filippo Inzaghi tại đây



BÀI VIẾT KHÁC
Đội tuyển Haiti dự World Cup 1974: Lịch sử gọi tên một người Italia
Silvio Baldini: “Hãy trao cơ hội cho người trẻ”
Di Francesco tìm thấy sự bình yên ở tuổi 56
Lautaro Martinez: “Rồi sẽ đến lúc mọi người không còn nghe tên tôi hay nhắc đến tôi nữa”
Hành trình thoát khỏi cơn nghiện rượu của Cicinho
Ngày 05 tháng 05 năm 2002: Bi kịch của Inter Milan
Andrea Fortunato: Mãi mãi tuổi 23
Massimo Taibi và những năm tháng khó quên cùng Man United, AC Milan