“Ở Bergamo, tôi có được tình yêu thật sự. Chúng tôi đã viết lại lịch sử. Gian Piero Gasperini giúp tôi vượt qua mọi giới hạn, dù có những buổi tập, tôi buồn nôn giữa chừng” – Josip Ilicic chia sẻ.
Lần đầu tiên trong cuộc đời, Ilicic mở cánh cửa nhìn thẳng vào bóng tối từng nuốt chửng anh, từ một căn phòng nhỏ trong sân Bonifika, nơi có CLB Koper mà anh từng thi đấu, tại thành phố ven biển Capodistria. Ở tuổi 37, anh chọn quay trở lại nơi đây, tiếp tục chinh chiến ở giải VĐQG Slovenia.
Ilicic kể lại câu chuyện của mình trên tờ La Gazzetta dello Sport bằng những khoảng lặng, những ánh mắt, những điều mà anh chưa thể nói thành lời. Tiền vệ người Slovenia cũng tiết lộ về những trải nghiệm đã qua, gửi những thông điệp đến mọi người và vùng đất gắn liền với cuộc đời mình. Tuy nhiên, anh vẫn giữ lại một bí mật cho riêng bản thân.
Josip, anh chưa bao giờ có ý định giải nghệ sao?
“Thực ra tôi cũng từng nghĩ đến chuyện đó. Nhưng khi Koper ngỏ lời, tôi đồng ý ngay. Tôi đã quen Giám đốc thể thao và Chủ tịch của đội bóng suốt 25 năm rồi. Chừng nào cơ thể tôi còn ổn, tôi muốn tiếp tục tận hưởng bóng đá”.
Anh sẽ kết thúc sự nghiệp ở Slovenia chứ?
“Vâng, đất nước này đã nuôi sống tôi. Tôi sinh ra ở Bosnia, nhưng không còn nhớ gì về nơi đó. Cha tôi mất khi tôi mới một tuổi rưỡi. Tôi lớn lên cùng mẹ và anh trai. Chính mẹ đã dạy cho tôi tinh thần chiến đấu. Những cú sút, những pha xử lý bóng bằng cái chân trái của tôi, tất cả đều sinh ra từ đường phố”.

Các tuyển trạch viên ở Palermo là những người đầu tiên phát hiện ra tài năng của anh đúng không?
“Một ngày nọ, Giám đốc thể thao của Maribor gọi tôi lên văn phòng sau trận lượt đi giữa hai đội ở Slovenia. Ông ấy nói: ‘Chúng tôi đã bán cậu rồi’. Tôi hỏi: ‘Bán đi đâu?’. Ông ấy trả lời: ‘Chưa thể nói được’”.
“Tôi không biết phải nói gì với vợ mình. Có tin đồn là Napoli. Hai ngày trước trận lượt về, họ đưa tôi bản hợp đồng để ký. Trên đó là lá cờ của Palermo. Tôi hỏi: ‘Nếu tôi sút tung lưới Maribor thì sao?’. Cuối cùng, tôi ghi bàn thật, nhưng tôi không ăn mừng”.
Walter Sabatini từng nói rằng ông ấy bị ấn tượng bởi “nỗi buồn bẩm sinh” của anh.
“Từ bên ngoài, tôi trông có vẻ chậm chạp. Ở Bergamo, mọi người gọi tôi là ‘bà ngoại’. Nhưng thật ra, tôi ghét những lời chế giễu như vậy. Tôi cũng nói điều đó với các con gái của mình. Càng bị chỉ trích, bị xúc phạm, tôi càng mạnh mẽ hơn. Tôi sẽ bước ra và cho họ thấy tôi là ai. Tôi chưa bao giờ trốn tránh”.
Anh khởi đầu rất tốt ở Palermo đúng không?
“Tôi có một ‘hậu vệ’ tuyệt vời, đó là chủ tịch Zamparini. Ông ấy mê phong cách chơi bóng của tôi, giống như của Javier Pastore hay Fabrizio Miccoli – những cầu thủ luôn mang đến điều khác biệt. Zamparini luôn bảo vệ tôi. Khi mọi chuyện không suôn sẻ, ông ấy mời tôi đến nhà, cho người đón tôi bằng máy bay riêng và nói rằng đã tìm được HLV phù hợp với tôi. Một tháng sau, ông lại sa thải người đó. Với đội hình ấy, chúng tôi lẽ ra có thể làm được nhiều hơn thế”.
Những năm tháng ở Fiorentina với anh thế nào?
“Phức tạp lắm. Tôi rất tiếc phải nói như vậy. Nhưng với Fiorentina, mọi thứ đã kết thúc từ lâu. Họ luôn chỉ trích tôi, chỉ vì số tiền CLB bỏ ra để mua tôi. Nhưng trong 4 mùa giải ở đó, tôi có hai lần là cầu thủ ghi bàn và kiến tạo nhiều nhất đội. Thế mà họ bảo tôi dở ư? Thật sao? Chúng tôi từng đứng thứ tư Serie A, nhưng chứng đó vẫn không đủ. Chúng tôi vào bán kết Europa League, vẫn không đủ. Tôi vẫn tiếc vì đã không thể chơi trận chung kết Coppa Italia. Nói vậy thôi, tôi vẫn còn nhà ở Firenze. Đó là một thành phố tuyệt vời. Thỉnh thoảng, gia đình tôi vẫn về đó”.

Và rồi Atalanta xuất hiện?
“Tôi đã gần như đạt thỏa thuận với Sampdoria. Nhưng một ngày trước buổi kiểm tra y tế, Gian Piero Gasperini gọi cho tôi: ‘Cậu có muốn chơi cho tôi không?’. Tôi trả lời: ‘Thưa thầy, em sắp đến Genova rồi, không được đâu’. Ông ấy nói: ‘Cứ bình tĩnh, Sartori sẽ gọi cho cậu’”.
“Khi tôi nói mức lương mà mình muốn, Gasperini đáp: ‘Thì sao? Có vấn đề gì à?’. Sau đó, tôi đến Atalanta thật. Và tôi bắt đầu hiểu việc tập luyện theo giáo án của Gasperini là như thế nào!”
Anh hãy kể về buổi tập đó nào!
“Sau mỗi buổi tập, tôi không thể ngủ nổi. Chân đau nhức, người mệt rã rời, thậm chí muốn nôn. Nhưng ông ấy đi vào suy nghĩ của tôi theo cách không ai làm được. Nếu vượt qua được giai đoạn tập huấn gồm ba tuần tập hai buổi mỗi ngày và chạy giữa rừng, bạn sẽ hiểu. Biết bao trận chúng tôi lội ngược dòng nhờ nền thể lực ấy. Chúng tôi có thể chạy 90 phút, còn đối thủ thì kiệt sức từ phút 60. Đôi khi tôi và Gasperini cũng cãi nhau. Nhưng khi hai người yêu quý nhau thật sự, thì tranh luận là điều tự nhiên”.
Atalanta thời đó với anh là gì?
“Hai năm trước, tôi gặp Fabio Paratici ở London. Ông ấy nói đội của chúng tôi có hàng công đủ sức vô địch Serie A. Khi ấy, tôi hiểu tất cả. Tôi, Papu Gomez, Luis Muriel, Mario Pasalic… chỉ cần nhắm mắt cũng có thể phối hợp ghi bàn. Những gì chúng tôi làm, chưa ai từng làm được. Chúng tôi mạnh mẽ, kỳ diệu. Hai bàn ở Anfield, năm bàn vào lưới AC Milan, năm bàn trước Parma. Điều duy nhất đội bóng đó còn thiếu là một danh hiệu. Chúng tôi đã chơi hai trận chung kết Coppa Italia. Trong đó, trận đấu vào năm 2019 tôi thấy như thể tôi chưa từng thi đấu vậy”.
Cái tay của Bastos vẫn khiến anh tiếc nuối đến giờ à?
“Tôi chưa bao giờ thấy chủ tịch Antonio Percassi tức giận đến thế. Chưa bao giờ. Đó rõ ràng là một quả phạt đền và thẻ đỏ. Tôi đã thua bốn trận chung kết trong đời, nhưng trận đó là cay đắng nhất”.

Cũng trong thời gian ở Atalanta, có người nói anh đã bị vợ phản bội.
“Hoàn toàn bịa đặt. Làm sao có thể nghĩ rằng tôi bắt gặp vợ mình ở với người khác chứ? Cô ấy bị xúc phạm khủng khiếp”.
Tại sao anh không lên tiếng đính chính?
“Nếu tôi làm vậy, họ sẽ hỏi tôi bị gì, vì sao tôi không còn là chính mình nữa. Nhưng gia đình, bạn bè và đồng đội đều biết sự thật”.
Tại sao tin đồn ấy lại xuất hiện?
“Vì lúc đó tôi đang ở đỉnh cao, mà chẳng ai biết gì về cuộc sống của tôi. Họ phải tạo ra chuyện gì đó thôi. Rồi tôi trở về quê nhà. Ở Slovenia, dường như Covid-19 chẳng tồn tại, trong khi ở Bergamo, người ta chở quan tài bằng xe tải. Hình ảnh đó thật kinh khủng. Hơn nữa, vài năm trước, tôi còn phải chứng kiến bi kịch của Davide Astori – người đồng đội của tôi ở Fiorentina. Nó đã để lại trong tôi một vết thương sâu”.
Gasperini từng xúc động khi kể lại quãng thời gian khó khăn của anh. Điều đó khiến anh cảm thấy thế nào?
“Nó khiến tôi hiểu rõ mình đã từng như thế nào, và chúng tôi – tôi và ông ấy – đã là ai trong quãng thời gian đó. Tôi không bao giờ quên những gì Gasperini đã làm cho tôi. Năm 2018, tôi nhập viện vì nhiễm trùng, sợ rằng mình sẽ không bao giờ tỉnh lại. Một tuần sau, ông ấy nói: ‘Josip, dậy đi, chúng ta phải thi đấu’. Tôi nói: ‘Thầy ơi, em còn không đứng nổi’. Ông đáp: ‘Tôi không quan tâm, cậu phải ra sân’.
Ở trận gặp Valencia cũng thế. Sau bàn thắng thứ ba, tôi xin thay ra, nhưng ông ấy phớt lờ, và tôi ghi thêm bàn thứ tư. Ông đã giúp tôi vượt qua mọi giới hạn mà tôi từng nghĩ là không thể”.

Gasperini từng nói rằng anh xứng đáng nhận Quả bóng vàng vào năm 2020.
“Tôi có thể nói gì đây? Tôi hiếm khi nói về bản thân, nhưng đúng là thời điểm đó tôi đạt phong độ đỉnh cao. Tôi không biết bản thân có đủ tầm chơi cho Real Madrid hay không. Nhưng nghĩ lại, phải đến năm 2010, khi ở Palermo, tôi mới có lần đầu tiên đặt chân vào phòng gym. Nếu tôi bắt đầu tập thể hình từ năm 17 tuổi, có lẽ mọi thứ đã khác”.
Đã có nhiều đội bóng liên hệ với anh?
“Mọi chuyện với Napoli gần như xong rồi, tôi còn nói chuyện trực tiếp với Carlo Ancelotti. Nhưng rồi Percassi chặn thương vụ lại. Sau đó, AC Milan và Bologna cũng gọi, khi Sinisa Mihajlovic còn sống. Nhưng tôi không tiếc. Tôi thà là nhân vật chính ở Bergamo còn hơn là một cái tên mờ nhạt trong một đội ‘lớn’.”
Vậy vì sao anh rời Atalanta?
“Do gân của tôi. Việc tăng giảm cân liên tục khiến mọi thứ tệ đi. Tôi không còn là chính mình nữa. Tôi thử tiêm, điều trị đủ kiểu, nhưng không hiệu quả. Năm 2022, Monchi gọi tôi sang Sevilla với bản hợp đồng hai năm rưỡi, nhưng tôi nói rằng mình không thể chịu nổi cường độ ấy nữa. Cuối cùng, tôi trở lại Maribor”.

Khi chia tay Bergamo, anh có khóc không?
“Tôi buồn lắm, nhưng đồng thời cũng thấy hạnh phúc vì được trở về nhà sau 12 năm. Năm 2023, khi các cổ động viên Atalanta đến thăm tôi ở Maribor, tôi đã thật sự xúc động. Khi sự nghiệp sắp kết thúc, bạn mới bắt đầu hiểu hết những gì mình đã làm được.”
Có lúc nào anh nghĩ: ‘Ở Bergamo, tôi đã được yêu thương như rất ít người khác’?
“Có chứ, khi tôi đến xem trận Atalanta gặp Real Madrid năm 2024. Tôi nghĩ mọi người đã quên tôi rồi, nhưng không… Các cổ động viên vẫn hát vang tên tôi. Luka Modrić còn nói với tôi: ‘Cậu đâu có thi đấu, mà cả sân như chỉ dành cho cậu vậy’”.
“Với nhóm cầu thủ năm ấy, chúng tôi vẫn giữ liên lạc, dù bây giờ, mỗi người một nơi trên thế giới. Chúng tôi chỉ thiếu một danh hiệu thôi, nhưng tôi thật sự hạnh phúc khi thấy Atalanta vô địch Europa League năm 2024. Khi có nhiều thời gian hơn, tôi muốn gặp lại tất cả. Chúng tôi đã làm nên những điều điên rồ. Thật sự điên rồ…”
(Lược dịch từ bài “Ilicic: “Io, il Covid, la depressione, le falsità su mia moglie. I fiorentini? Con loro ho chiuso”” trên tờ La Gazzetta dello Sport).
Đặt mua tự truyện của Filippo Inzaghi tại đây



BÀI VIẾT KHÁC
Silvio Baldini: “Hãy trao cơ hội cho người trẻ”
Di Francesco tìm thấy sự bình yên ở tuổi 56
Lautaro Martinez: “Rồi sẽ đến lúc mọi người không còn nghe tên tôi hay nhắc đến tôi nữa”
Hành trình thoát khỏi cơn nghiện rượu của Cicinho
Ngày 05 tháng 05 năm 2002: Bi kịch của Inter Milan
Andrea Fortunato: Mãi mãi tuổi 23
Massimo Taibi và những năm tháng khó quên cùng Man United, AC Milan
Fabrizio Miccoli: Vinh quang và tội lỗi của một nhà vô địch