Di Francesco tìm thấy sự bình yên ở tuổi 56

Eusebio Di Francesco đang ăn mừng tấm vé trụ hạng cùng Lecce sau hai mùa liên tiếp thất bại ở Frosinone và Venezia.

Một năm trước, Eusebio Di Francesco vẫn còn bị bao phủ bởi nỗi thất vọng sau lần thứ hai liên tiếp xuống hạng cùng đội bóng của mình. Những nghi ngờ, định kiến và cả cảm giác bất lực từng khiến ông chìm trong quãng thời gian đầy khó khăn.

Nhưng bóng đá luôn biết cách trao cho những người kiên trì một cơ hội khác. Cùng Lecce, Di Francesco đã hoàn thành mục tiêu trụ hạng theo cách đầy thuyết phục. Để rồi giờ đây, ông có thể tận hưởng niềm vui bên các học trò, ban lãnh đạo và gia đình mình.

Ông thừa nhận đó là một cảm giác mãn nguyện đặc biệt, một khoảnh khắc mà bản thân thực sự cần sau tất cả những biến cố đã trải qua.

Di Francesco
Di Francesco được toàn đội Lecce chúc mừng sau chiến tích trụ hạng thành công.

Quay ngược thời gian trở lại 12 tháng trước, ông gần như đã chạm đáy phải không?

“Chắc chắn là tôi không ổn chút nào. Rất nhiều lời khen, lời động viên giúp tôi có thêm sức mạnh. Nhưng ở một khía cạnh khác, chúng cũng khiến tôi bị gắn mác hình mẫu về một người không may mắn, lúc nào cũng mang vận rủi bên mình. Giờ thì hình ảnh ấy phần nào đã bị xóa nhòa”.

“Điều khiến tôi đau lòng nhất chính là định kiến. Tôi cảm nhận được nó đang bám lấy mình, như in hằn lên da thịt vậy. Nhưng tôi chưa từng đôi co hay than thân trách phận. Tôi chỉ dùng bóng đá để đáp trả những lời gièm pha ấy”.

Đã từng có ai giúp ông vượt qua giai đoạn khó khăn ấy không?

“Có chứ. Tôi tìm đến một công ty chuyên về phát triển và nâng cao giá trị con người có tên là HiSkill. Nhờ những buổi làm việc và tương tác cùng họ, mọi thứ dần tốt hơn. Phần còn lại là nhờ công việc của tôi”.

Sau khi Lecce trụ hạng thành công, hợp đồng của ông cũng được tự động gia hạn. Ông sẽ tiếp tục gắn bó với sân Via del Mare chứ?

“Lúc này, tôi muốn dành vài ngày để tận hưởng sự bình yên đã. Sau đó, tôi sẽ ngồi lại, nói chuyện với CLB. Tôi phải cảm ơn tập thể này, từ Chủ tịch Sticchi Damiani đến Pantaleo Corvino và Stefano Trinchera. Họ đã tin tưởng tôi, luôn ở bên để hỗ trợ tôi suốt cả mùa giải. Giữa chúng tôi cũng đã xây dựng mối quan hệ rất đẹp. Trong vài ngày tới, chúng tôi sẽ gặp nhau và cùng xem điều gì là tốt nhất”.

Lecce đã giành được 10 chiến thắng ở Serie A, thành tích mà CLB cần đến 21 mùa giải để tái hiện. Lần gần nhất là ở mùa 2004/05, khi Lecce được dẫn dắt bởi Zdenek Zeman – người thầy của ông.

“Điều đó làm tôi rất tự hào. Dù mùa này, tôi không xây dựng thứ bóng đá đúng kiểu ‘Zeman’, nhưng đội bóng đã thực sự trở thành tập thể đúng nghĩa: luôn gắn kết, giữ cân bằng và giàu tính tổ chức”.

Ông trở lại Lecce sau 14 năm. Mọi thứ thay đổi ra sao?

“Thay đổi hoàn toàn. Giờ đây, Lecce vô cùng làm tốt trong từng chi tiết nhỏ để kéo người hâm mộ lại gần đội bóng. Còn ngày trước, điều đầu tiên họ nói với tôi là họ đang muốn bán CLB và tôi không nên tạo ra quá nhiều sự hứng khởi. Có lẽ khi ấy, tôi không nên nhận lời tới Lecce. Nhưng tôi còn trẻ, và cứ có cơ hội nào đến là nắm lấy cơ hội đó”.

Di Francesco
Di Francesco bật khóc trong vòng tay HLV đối thủ sau khi không thể giúp Frosinone trụ hạng.

Đâu là khoảnh khắc bước ngoặt của mùa giải?

“Chiến thắng trước Cagliari. Ở lượt đi, chúng tôi thua và mọi điểm yếu đều lộ ra hết. Sau trận đó, tôi quyết định thay đổi vài điều về mặt chiến thuật. Đến trận lượt về, tôi nhận ra mình đã đưa ra những điều chỉnh đúng đắn. Còn trước Sassuolo, chúng tôi vừa hay vừa có chút may mắn. Nhưng may mắn cũng phải do chính chúng tôi tự đi tìm lấy. Chúng tôi đã đánh cược tất cả, chấp nhận mạo hiểm ngay cả khi có thể để lộ khoảng trống phía sau. Và cuối cùng, mọi thứ đã diễn ra theo cách tốt đẹp nhất”.

Làm việc với những cầu thủ trẻ thời nay khó như thế nào?

“Chính chúng ta phải tìm cách đến gần họ, chứ không phải bắt họ thích nghi với thứ bóng đá của mình. Mạng xã hội không nên bị xem như điều xấu, vấn đề là phải biết sử dụng nó một cách thông minh. Ví dụ, đừng quá bận tâm tới những gì người ta viết trên đó. Điều quan trọng nhất vẫn luôn là công việc và sự nỗ lực mỗi ngày. Đó là lời khuyên mà tôi dành cho các cầu thủ trẻ, và cả ba người con của mình nữa. Vấn đề của giới trẻ bây giờ là họ không còn đủ ‘đói khát’ như trước”.

Có những cầu thủ từng làm việc với ông mà đến giờ vẫn còn biết ơn ông chứ?

“Nhiều lắm. Domenico Berardi chẳng hạn, dù cậu ấy từng khiến chúng tôi khốn khổ trên sân… Rồi Daniele De Rossi nữa, người đang dần trưởng thành và cho thấy tố chất của một HLV giỏi. Hay Matias Soulé, một trong những người đầu tiên nhắn tin cho tôi vào buổi tối sau khi Lecce trụ hạng. Tất cả họ đều trưởng thành cùng tôi”.

Nhìn lại cuối mùa giải này, các tiền đạo của Lecce dường như bất ngờ tìm lại phong độ…

“Walid Cheddira đã tiến bộ rất nhiều về mặt thể chất trong giai đoạn lượt về của mùa giải. Điều cậu ấy cần tìm lại chính là sự khát khao từng làm nên bản sắc của mình trước đây. Nikola Stulic thì sở hữu tiềm năng rất lớn nhưng vẫn chưa được khai phá hết. Cậu ấy vẫn còn nhiều bước phải đi tiếp, và rồi sẽ trưởng thành theo thời gian”.

Còn Francesco Camarda, người vừa được triệu tập lên đội tuyển quốc gia thì sao?

“Carmada còn rất trẻ, là một chàng trai tuyệt vời và cực kỳ chuyên nghiệp. Mùa giải năm nay, chấn thương vai đã ảnh hưởng khá nhiều đến cậu ấy. Dĩ nhiên Camarda vẫn cần phát triển thêm về thể chất và cơ bắp, nhưng tôi tin chắc cậu ấy sẽ trở thành một tiền đạo lớn trong tương lai”.

Di Francesco
Di Francesco và cậu học trò Daniele De Rossi.

Nhìn rộng ra cả Serie A, có HLV nào khiến ông đặc biệt ấn tượng không?

“Cesc Fabregas đã làm việc cực kỳ xuất sắc. Tôi thích triết lý bóng đá của cậu ấy. Và rồi cậu ấy còn có một cầu thủ khiến tôi mê mẩn: Lucas Da Cunha. Hành trình phát triển của Lucas thật đáng ngạc nhiên. Đó là mẫu tiền vệ có thể làm mọi thứ trên sân. Nhìn ở góc độ một cựu tiền vệ, tôi thực sự rất ngưỡng mộ cậu ấy”.

Lần gần nhất AS Roma dự Champions League là dưới thời ông, mùa 2018/19. Điều gì còn đọng lại sau những năm tháng ở màu áo Giallorosso?

“Nếu VAR ra đời sớm hơn, có lẽ chúng tôi đã vào đến trận chung kết Champions League 2017/18. Mùa giải sau đó, trước Porto, chúng tôi cũng không gặp may và bị loại ngay từ vòng 1/8. Trước trận đấu ấy, chúng tôi thua Derby della Capitale. Cuối cùng, tôi bị sa thải”.

“Điều đó khiến tôi đau lòng, dù kết quả phần nào là do bản thân tôi tự chuốc lấy. Về mặt cảm xúc, tôi không còn giữ được sự cân bằng nữa. CLB cũng cảm nhận được điều đó. Theo thời gian, tôi học cách kiểm soát bản thân và vượt qua những tình huống như vậy”.

Xin cảm ơn ông về cuộc trò chuyện này.

 


 

(Lược dịch từ bài “Di Francesco: “Passavo per lo sfigato di turno… Lecce, che gioia”” trên tờ La Gazzetta dello Sport).

Đặt mua tự truyện của Filippo Inzaghi tại đây

cà phê

Đăng nhập