Hành trình thoát khỏi cơn nghiện rượu của Cicinho

Cicinho

Cựu cầu thủ Real Madrid và AS Roma thẳng thắn thừa nhận anh bắt đầu uống rượu từ năm 13 tuổi, sau một buổi tiệc cùng bạn bè và nhanh chóng chìm đắm trong cảm giác ấy như một mối tình thực sự. Với Cicinho, bóng đá khi đó đơn giản là con đường để kiếm thật nhiều tiền rồi tận hưởng những cuộc vui bất tận.

Từng khoác áo Real Madrid, AS Roma và đội tuyển Brazil, Cicinho sở hữu mọi thứ mà một cầu thủ mơ ước: danh tiếng, tiền bạc và ánh hào quang của bóng đá đỉnh cao. Nhưng phía sau hình ảnh của một hậu vệ tài năng từng được kỳ vọng trở thành “Michel Salgado mới” tại Bernabéu lại là cuộc chiến âm thầm với rượu bia, thuốc lá và cả chứng trầm cảm kéo dài suốt nhiều năm.

Cicinho thừa nhận anh bắt đầu uống bia từ năm 13 tuổi và càng nổi tiếng, càng kiếm được nhiều tiền, anh lại càng chìm sâu vào những cuộc vui bất tận. Từ Real Madrid đến AS Roma, những buổi tiệc kéo dài đến tận sáng sớm trở thành một phần cuộc sống thường nhật của cựu danh thủ Brazil. Có thời điểm, anh uống tới 70 chai bia, 15 ly caipirinha và hút hai bao thuốc lá chỉ trong một ngày.

Giờ đây, ở tuổi 45, Cicinho có thể kể lại tất cả với nụ cười bình thản của người đã vượt qua bóng tối quá khứ. Anh không còn dùng rượu suốt 14 năm, trở thành bình luận viên truyền hình và bắt đầu hành trình mới với vai trò mục sư Tin Lành. Mới đây, anh lần đầu mở lòng trong cuộc trò chuyện với tờ La Gazzetta dello Sport về những năm tháng sa ngã, những bí mật trong phòng thay đồ Real Madrid và AS Roma, cũng như cách anh tìm lại chính mình sau tất cả.

Cicinho
Hiện tại, Cicinho đang là một BLV. Ảnh: IGNV

Hãy bắt đầu từ đây nhé. Anh đã đến gần với tôn giáo như thế nào?

“Nhờ vợ tôi, Marry. Khi còn ở AS Roma, cô ấy đã đưa tôi đến nhà thờ lần đầu tiên. Giờ đây, tôi thường xuyên tham gia các buổi cầu nguyện, kể về câu chuyện của Chúa. Sang năm, tôi thậm chí còn sẽ chủ trì lễ cưới cho hai người bạn Brazil tại Italia. Tôi đặt niềm tin rất lớn vào Chúa, bởi Người giúp ta thanh tẩy những điều xấu xa trong tâm hồn”.

Và anh cảm thấy mình đã được thanh tẩy những điều xấu xa?

“Đúng vậy. Rượu đã khiến tôi tự hủy hoại chính mình. Mọi chuyện bắt đầu từ năm tôi 13 tuổi, trong một buổi tiệc cùng bạn bè, tôi thử bia lần đầu và say nó như mê một người phụ nữ. Càng lớn, tôi càng uống nhiều hơn. Tôi có thể trở về nhà lúc 05 giờ sáng mà bố mẹ chẳng hề phát hiện ra điều gì. Và ngày hôm sau, tôi vẫn ổn, thậm chí còn có thể ra sân tập luyện”.

Khi nào thì anh bắt đầu mất kiểm soát?

“Khi tôi gia nhập Botafogo vào năm 2001. Ở đó, mỗi ngàym tôi uống tới 20 chai bia và 10 ly caipirinha. Năm 17 tuổi, tôi cũng bắt đầu hút thuốc lá. Nhưng thời điểm ấy, tôi nhìn bóng đá theo cách rất khác: tôi muốn vươn tới đỉnh cao, kiếm thật nhiều tiền và tận hưởng cuộc sống. Khi chuyển đến São Paulo rồi sau đó được gọi lên đội tuyển quốc gia, tôi từng nghĩ mình đã có tất cả”.

Còn quãng thời gian ở Real Madrid thì sao?

“Thậm chí còn tệ hơn. Năm 2005, họ đưa tôi về để trở thành Michel Salgado mới. Tôi đã nghĩ: ‘Hoàn hảo rồi, giờ thì mình có thể tiệc tùng mãi mãi’. Tôi mua xe hơi, quần áo, tổ chức những buổi vui chơi ngay tại nhà. Tôi gần như không ra ngoài, vì ở Madrid, cánh săn tin xuất hiện khắp nơi. Thế nên tôi uống rượu ngay trong biệt thự cùng bạn bè”.

Không ai nhận ra anh đang lệ thuộc vào rượu sao?

“Tôi gần như chỉ ở trong nhà. Tôi đi ngủ lúc 04 giờ sáng và 08 giờ đã có mặt ở sân tập trong tình trạng say xỉn. Trước khi ra ngoài, tôi uống 3-4 ly cà phê và nhai cả gói kẹo cao su để che mùi cồn. Nhưng trên sân, tôi vẫn chơi rất tốt. Ngay cả HLV Fabio Capello cũng không nghi ngờ điều gì”.

Ở Madrid, anh cũng bắt đầu đam mê xăm hình…

“Tôi luôn muốn xăm mình, nhưng lại sợ kim tiêm. Thế nên tôi bắt đầu đi xăm trong lúc say để không cảm thấy đau. Tôi xăm 15 hình ở Madrid và thêm 10 hình nữa khi đến Roma. Tổng cộng, tôi có 33 hình xăm. Chỉ có 8 hình là được thực hiện lúc tôi hoàn toàn tỉnh táo”.

Cicinho
Cicinho thời còn khoác áo Real Madrid. Ảnh: IGNV.

Anh nhớ điều gì về phòng thay đồ của Real Madrid?

“Có lần, Capello đứng trước cả đội rồi véo bụng Ronaldo ‘béo’. Đó là giai đoạn mà Ronny tăng cân rất nhiều”.

Vậy thương vụ chuyển đến AS Roma năm 2007 đã diễn ra như thế nào?

“Nhờ Alexander Doni. Anh ấy thực hiện một cuộc gọi Skype với Francesco Totti. Đội trưởng nói với tôi: ‘Này, Galacticos thực sự chính là chúng tôi đây’. Chỉ một câu nói thôi cũng đủ khiến tôi bị thuyết phục. Hơn nữa, AS Roma khi ấy đã từng có rất nhiều cầu thủ Brazil vĩ đại như Cafu, Aldair hay Zago”.

Khi đến thủ đô đất nước Italia, anh đã biết tiết chế bản thân hơn chưa?

“Ban đầu thì có. Tôi làm việc rất hợp với Luciano Spalletti và được ra sân thường xuyên. Nhưng rồi năm 2009, tôi lại bị chấn thương đầu gối và bắt đầu sa đà trở lại. Chính lúc ấy, tôi nhận ra mình mắc chứng trầm cảm, bản thân không muốn thừa nhận điều đó”.

Anh đã bị cuốn đi xa tới mức nào?

“Vượt qua mọi giới hạn. Ở Roma, tôi lập nên ‘kỷ lục’ của chính mình: 70 chai bia và 15 ly caipirinha chỉ trong một ngày, kèm theo đó là 2 bao thuốc lá. Tôi ghét việc phải ngủ, tôi chỉ muốn mở tiệc trong nhà cùng bạn bè”.

Nhưng đã có người cố gắng giúp đỡ anh.

“Đúng vậy. Đặc biệt là Bruno Conti. Ông ấy luôn nói chuyện với tôi bằng tất cả sự yêu thương: ‘Cicinho, bớt tiệc tùng đi và tập luyện nhiều hơn’. Daniele Pradè cũng luôn theo sát tôi. Tôi gắn bó với AS Roma rất nhiều. Hy vọng một ngày nào đó, con trai Emanuel của tôi sẽ được chơi bóng tại đây. Thằng bé mới 5 tuổi thôi và đã mơ trở thành cầu thủ chuyên nghiệp”.

Cicinho
Cicinho ở AS Roma. Ảnh: IGNV.

Có bí mật nào từ quãng thời gian ở AS Roma mà giờ anh mới muốn tiết lộ không?

“Có lần, sau một trận thua, Rosella Sensi tức giận bước vào phòng thay đồ và nói rằng chúng tôi thiếu cá tính. Gabriel Heinze muốn Francesco Totti phải phản ứng lại, nhưng đội trưởng chỉ đáp:

– Này, cứ bình tĩnh đi, lương rồi vẫn sẽ được trả thôi.

Heinze lập tức nói thẳng:

– Anh không xứng làm đội trưởng.

Và từ khoảnh khắc đó, cầu thủ người Argentina gần như không còn được ra sân nữa”.

Anh cũng dành khá nhiều thời gian ngoài bãi biển.

“Ở khu Ostia và Infernetto, tôi có một người bạn sở hữu nhà hàng sát biển. Gần đó có sân bóng đá 7 người và chúng tôi thường chơi đến tận 3 giờ sáng. Đôi khi, tôi còn đá cùng cả các Romanista, những người sau này trở thành bạn bè của tôi. Nhưng rồi có người mách lại chuyện ấy với CLB. Họ nổi giận với tôi, dù khi đó, tôi cũng sắp hết hợp đồng rồi”.

Làm thế nào anh thoát khỏi sự lệ thuộc vào những thói quen xấu ấy?

“Vẫn là nhờ vợ tôi. Khi trở lại Brazil vào năm 2012, tôi bắt đầu điều trị với sự giúp đỡ của cô ấy. Tôi tìm lại được ý nghĩa của cuộc sống. Và giờ đây, tôi thực sự hạnh phúc”.

 


 

(Lược dịch từ bài “Cicinho: “Distrutto dall’alcol: in un giorno 70 birre e 15 caipirinha. Oggi sono un pastore”” trên tờ La Gazzetta dello Sport).

Đặt mua tự truyện của Filippo Inzaghi tại đây

cà phê

Đăng nhập