AS Roma từng gắn liền với triều đại nhà Sensi. Sau khi Franco Sensi qua đời, Rosella Sensi giữ cương vị Chủ tịch AS Roma từ năm 2008 đến năm 2011.
Hiện tại, Rosella đang là Thị trưởng thị trấn Visso. Nhiều năm đã trôi qua, dù công việc bận rộn, “người đàn bà thép” vẫn giữ tình yêu vẹn nguyên dành cho Giallorossi. Cuối tuần trước, bà có mặt tại sân Olimpico để tận hưởng chiến thắng của đội bóng áo bã trầu trước Hellas Verona. Và mới đây, Rosella đã có một buổi phỏng vấn dài với tờ La Gazzetta dello Sport.
Bà từng gắn bó với AS Roma trên cương vị Giám đốc điều hành, rồi đảm nhiệm vị trí Chủ tịch từ năm 2008 đến năm 2011. Liệu đây có phải sự kế thừa một di sản vĩ đại?
“Cha đã dạy tôi tất cả. Nói chính xác hơn, cả cha và mẹ đều dạy cho tôi mọi thứ. Họ làm điều đó chủ yếu bằng cách lấy mình làm gương. Cha truyền cho tôi sự quyết tâm, nhiệt huyết, khát vọng hành động và sự kiên định để đạt mục tiêu. Mẹ thì luôn giúp tôi giữ đôi chân trên mặt đất. Đến giờ, tôi hy vọng họ vẫn luôn tự hào về tôi”.
Bà có vẻ thích hành động hơn là xuất hiện trước công chúng?
“Đúng vậy, nhưng điều này không phải lúc nào cũng là ưu điểm, nhất là trong một thế giới sống dựa nhiều vào hình ảnh cá nhân. Nếu có điều gì làm tôi phải tự trách bản thân trong những năm làm Chủ tịch, thì đó là việc tôi đã không biết cách truyền đạt mọi chuyện theo cách đúng đắn”.

Bà đang muốn kể về thời điểm kết thúc của triều đại Sensi?
“Giai đoạn đó thực sự khó khăn. Việc tôi phải rời đi là bắt buộc, nhưng tôi tiếc là mọi thứ khép lại theo cách ấy. Lẽ ra, tôi nên giải thích rõ hơn về tình hình cho người hâm mộ. Đã có quá nhiều điều sai lệch được viết ra, nào là tôi không muốn điều này, nào là tôi muốn điều khác. Tôi chỉ có thể khẳng định là đôi khi người trong cuộc phải đưa ra những quyết định bị chịu ảnh hưởng bởi quá nhiều yếu tố. Nếu tôi giải thích rõ hơn, sự hiểu lầm có lẽ không tồn tại, và tình hình cũng bớt cay đắng hơn”.
“Trong thời gian đầu đầy rắc rối, gia đình tôi – đặc biệt là bản thân tôi – dường như bị người hâm mộ coi là nguyên nhân của mọi vấn đề ở AS Roma. Giờ đây, tôi đã có lại mối quan hệ tuyệt vời với họ. Tất nhiên, phần nhiều là nhờ những ký ức về cha tôi. Nhưng tôi cũng có thể nói rằng chỉ với riêng tôi, họ cũng dành một tình cảm khiến tôi rất xúc động”.
Bây giờ, bà hãy kể về những cảm xúc vỡ òa…
“Tất nhiên rồi, cảm xúc lớn nhất đến khi trọng tài chính thổi hồi còi mãn cuộc vào ngày 17/06/2001 và Scudetto thuộc về chúng tôi. Khi mọi người đang tràn xuống sân, tôi nhìn thấy khuôn mặt của cha và lao đến bên cạnh ông. Một mặt, tôi ngập tràn hạnh phúc. Nhưng mặt khác, tôi cũng sợ hãi trước khung cảnh hỗn loạn đó”.
“Ngoài ra, tôi muốn kể cho bạn một kỷ niệm khác cũng rất xúc động, dù AS Roma khi ấy đang ở trong thời điểm vô cùng tồi tệ. Đó là vào mùa giải 2004/05, 5 HLV thay nhau dẫn dắt đội bóng. Sau chiến thắng tại Bergamo, AS Roma trụ hạng. Tôi đã ôm lấy Bruno Conti, người đã giúp chúng tôi rất nhiều khi đồng ý dẫn dắt đội bóng giữa mùa giải. Tôi cũng ôm các thành viên khác trong ban lãnh đạo. Khoảnh khắc ấy đã tạo ra những mối gắn kết vẫn còn bền chặt cho đến hôm nay”.

Bà có nhớ những khoảnh khắc khiến bản thân tức giận không?
“Có, đặc biệt là khi thấy nỗi đau của cha tôi trước những lời chỉ trích. Đến tận ngày cuối cùng của cuộc đời, dù trong phòng hồi sức tích cực, AS Roma vẫn là mối quan tâm hàng đầu của ông. Còn với tôi, chỉ 25 ngày sau khi sinh con gái, tôi đã bắt đầu nhận được những lời đe dọa về tính mạng đặc biệt nghiêm trọng. Tôi thực sự lo sợ cho gia đình, cho chồng mình và nhất là cho con gái”.
Với James Pallotta, bà cũng tức giận ít nhiều?
“Tôi không muốn chỉ trích gay gắt, vì không thích làm điều đó với người không còn ở đây nữa. Đáng tiếc là ông ấy đã trở thành một phần trong lịch sử của AS Roma. Sự tức giận không nằm ở mâu thuẫn với gia đình Sensi, bởi lịch sử thì không ai có thể xóa bỏ, mà là ở những gì đã diễn ra trong nội bộ CLB”.
“Ông ta đưa ra những quyết định không phù hợp, luôn xa cách với mọi người và giao lại trách nhiệm cho những nhà quản lý không hoàn toàn đủ khả năng làm những việc cần thiết cho AS Roma. Chưa hết, còn có chuyện ông ta biến nhà nguyện ở Trigoria thành kho chứa đồ. Mẹ tôi đã khóc, điều hiếm khi xuất hiện”.
Gần đây, bà đã đăng một bài viết chúc mừng sinh nhật tuổi 49 của Francesco Totti…
“Chúng tôi ít liên lạc hơn so với trong quá khứ, nhưng tình cảm thì vẫn rất lớn. Tôi gọi Totti là “anh cả”, bởi anh ấy có tố chất thủ lĩnh. Thực ra, Totti nhỏ tuổi hơn tôi”.

Trở lại với hiện tại. AS Roma của Gian Piero Gasperini đang dẫn đầu bảng xếp hạng…
“Tôi vốn rất mê tín và không thích đưa ra tuyên bố quá lớn. Nhưng khi đội giành chiến thắng thuyết phục, khi thắng một trận derby và mang lại sự phấn khích cho cả tập thể cũng như người hâm mộ, công lao của những người tạo nên thành công đó cần được ghi nhận. Tôi muốn nhấn mạnh về vai trò của Claudio Ranieri, người đã đưa ra quyết định quan trọng trong cơ cấu quản lý vốn được xây dựng bởi những nhà điều hành giàu năng lực”.
Franco từng là một chủ tịch rất gần gũi, luôn trực diện với mọi vấn đề; trong khi gia đình Friedkin thì không nói lời nào…
“Đó là sự khác biệt rõ ràng, nhưng mỗi vị Chủ tịch có một cá tính riêng. Bóng đá cũng đã thay đổi rồi. Tôi chỉ hy vọng AS Roma không tự sụp đổ như có người từng lo ngại. Những nhà đầu tư ngoại quốc có thể giúp giải đấu của chúng ta phát triển, vì Serie A xứng đáng được như thế. Tất nhiên, người hâm mộ AS Roma thì lúc nào cũng chờ đợi Chủ tịch của mình xuất hiện trước công chúng, nhưng chúng ta cũng không thể trách hay chỉ trích nếu họ không làm vậy”.
Bà có hài lòng với dự án sân vận động mới không?
“Đó là điều quan trọng cho bóng đá Italia, và dĩ nhiên, cũng cho AS Roma. Từ thời Chủ tịch Dino Viola trở đi, tất cả các đời chủ tịch đều nhận thức rõ tầm quan trọng của việc sở hữu riêng một sân vận động. Gia đình chúng tôi cũng từng đến rất gần với điều đó. Giờ thì nó đã trở thành yếu tố bắt buộc”.

Trên Instagram, bà có đăng bài chúc mừng Kirsty Coventry được bầu làm Chủ tịch IOC.
“Ở cấp quản lý, phụ nữ trong thể thao vẫn còn đi sau một chút, nhưng tôi không muốn biến nó thành vấn đề giới tính. Đây nhiều hơn là một vấn đề về thay đổi thói quen. Thế giới cần làm quen với việc có phụ nữ ở những vị trí quan trọng, mà không coi đó là điều bất thường. Và cần công nhận năng lực của họ, không phải vì họ là phụ nữ, mà vì họ là những người chuyên nghiệp thực thụ”.
Rosella Sensi hiện sống ở giữa thủ đô Roma và Visso – quê gốc của gia đình Sensi thuộc tỉnh Macerata. Tháng 6/2024, bà được bầu làm Thị trưởng tại Visso, tiếp bước cha Franco và ông nội Silvio của mình. Từ khóa quen thuộc ở nơi đây là “tái thiết”, bởi nhiều công trình vẫn còn dấu vết của trận động đất vào năm 2016. Và Rosella đang nỗ lực để góp phần mang cuộc sống bình thường trở lại Visso.
(Lược dịch từ bài “Rosella Sensi: “Papà pensava alla Roma anche l’ultimo giorno. Per le minacce di morte ho avuto paura”” trên tờ La Gazzetta dello Sport).
Đặt mua tự truyện của Filippo Inzaghi tại đây




BÀI VIẾT KHÁC
Silvio Baldini: “Hãy trao cơ hội cho người trẻ”
Di Francesco tìm thấy sự bình yên ở tuổi 56
Lautaro Martinez: “Rồi sẽ đến lúc mọi người không còn nghe tên tôi hay nhắc đến tôi nữa”
Hành trình thoát khỏi cơn nghiện rượu của Cicinho
Ngày 05 tháng 05 năm 2002: Bi kịch của Inter Milan
Andrea Fortunato: Mãi mãi tuổi 23
Massimo Taibi và những năm tháng khó quên cùng Man United, AC Milan
Fabrizio Miccoli: Vinh quang và tội lỗi của một nhà vô địch