Sebastien Frey, cựu thủ môn Serie A từng đối mặt với tử thần vì virus

Frey

Sebastien Frey được nhớ đến như một chốt chặn đáng tin cậy và đầy cá tính. Anh gắn bó 15 năm tại Serie A, trong màu áo Hellas Verona, Inter Milan, Parma, Fiorentina và Genoa.

Frey gia nhập giải đấu hàng đầu đất nước Italia từ năm 18 tuổi, và rời đi sau 15 năm chơi bóng, khi đã trở thành một lão tướng thực thụ. Anh là một trong những thủ môn ngoại xuất sắc nhất từng chơi tại Italia, để lại dấu ấn nhờ bản lĩnh, kỹ năng toàn diện và sự gan dạ trong khung gỗ.

Dù bộ sưu tập danh hiệu khá khiêm tốn – chỉ có duy nhất một danh hiệu Coppa Italia – Frey vẫn được người hâm mộ Inter Milan, Hellas Verona, Parma và đặc biệt là Fiorentina tôn sùng như thần tượng. Ngoài ra, anh cũng từng khoác áo đội tuyển Pháp trong 2 trận đấu.

Sau khi treo găng vài năm, cựu thủ môn này bất ngờ mắc một loại virus nguy hiểm, khiến anh phải chiến đấu căng thẳng và thừa nhận đã có lúc cận kề cái chết. Tuy nhiên, Frey đã chiến thắng bệnh tật. Hiện tại, anh dành thời gian cho gia đình và điều hành học viện thủ môn do chính mình sáng lập.

Nói “không” với Juventus, chọn Inter Milan

Frey sinh ngày 18/3/1980 tại Thonon-les-Bains, vùng Haute-Savoie. Năm 1990, khi mới 10 tuổi, anh gia nhập lò đào tạo trẻ của Cannes, nơi bản thân sớm khẳng định tài năng với vai trò thủ môn. Frey liên tục được triệu tập vào các đội trẻ của Pháp và từng dự hai kỳ U19 châu Âu.

Anh xuất thân trong gia đình có truyền thống bóng đá. Cha anh, Gilbert, từng là thủ môn và góp mặt ở giải hạng II Pháp. Ông nội André chơi ở vị trí hậu vệ, khoác áo Toulouse, Metz và cả đội tuyển quốc gia. Em trai Nicolas cũng theo nghiệp quần đùi áo số, gắn bó phần lớn sự nghiệp với Chievo Verona.

Frey chia sẻ trên La Gazzetta dello Sport năm 2000:

“Không ai ép buộc tôi cả, tôi tự chọn con đường và vị trí thủ môn. Tôi muốn được như cha mình. Khi tôi chơi tốt, HLV đầu tiên của tôi tặng một món đồ chơi, đó là phần thưởng đầu đời. Tôi sống cùng ông nội suốt ba năm. Khi Cannes nhận tôi năm 10 tuổi, ông chỉ lặng lẽ đưa tôi đi tập, không bao giờ can thiệp vào cuộc sống của tôi”.

“Mối quan hệ giữa tôi và cha không phải lúc nào cũng yên ả. Mùa hè năm 1997, chúng tôi không nói chuyện với nhau. Tôi bắt đầu đi chơi với bạn gái, ông không hài lòng. Khi tôi có mối tình nghiêm túc, mâu thuẫn nổ ra. Ông sợ tôi sao nhãng bóng đá. Nhưng tôi thì lại thấy vui”.

Đội bóng đầu tiên phát hiện và theo sát tài năng của Frey là Juventus. Các tuyển trạch viên của Bianconeri thậm chí sang tận Bolivia để quan sát anh thi đấu giao hữu, rồi đưa ra bản hợp đồng tại trụ sở ở Turin. Zinedine Zidane – người cũng trưởng thành từ Cannes – còn trực tiếp thuyết phục. Nhưng Frey đã lắc đầu:

“Juventus đến trước, theo dõi tôi rất kỹ. Bản hợp đồng đã nằm sẵn trên bàn. Zidane ghé qua, cố gắng thuyết phục. Nhưng tôi không ký, đơn giản vì chưa sẵn sàng”.

Inter Milan
Frey trong ngày gia nhập Inter Milan. Ảnh: Getty Images.

Cuối cùng, đội giành được chữ ký của Sebastien Frey lại là Inter Milan, nhờ sự xuất hiện đặc biệt của Walter Zenga.

“Inter Milan đến sau Juventus, nhưng họ cử cả Zenga. Ông ấy mời tôi đi ăn trưa, chúng tôi trò chuyện rất nhiều bằng tiếng Anh. Tôi được ngồi cùng bàn với một thủ môn huyền thoại như Zenga, thật tuyệt. Bản thân tôi bị thuyết phục ngay. Tôi chưa bao giờ hối hận. Inter Milan mang đến cho tôi những cơ hội trước mắt, họ không hề lừa dối” – thủ môn người Pháp kể lại.

Sandro Mazzola, khi ấy là Giám đốc thể thao của Inter Milan, cũng nhớ rõ về khoảnh khắc phát hiện ra tài năng này. Ông hồi tưởng:

“Tôi và Luis Suarez khi đó đi xem Ousmane Dabo và Mikael Silvestre, nhưng rồi được người ta nhắc về một thủ môn trẻ rất triển vọng. Hôm đó, Dabo ghi một bàn đẹp, còn bên kia chiến tuyến, Frey chơi xuất sắc. Chúng tôi giữ chắc mối liên lạc Sau đó, Castellini cũng đi xem một trận mà Frey phải nhận 5 bàn thua nhưng cũng có đến 7 tình huống cản phá. Điều đó chẳng làm chúng tôi nản lòng. Công lao phát hiện cậu ấy thuộc về cả tập thể, chúng tôi đã đánh giá chính xác tiềm năng của Frey”.

Người kết thúc thương vụ chính là Zenga. Ông kể:

“Mazzola nhờ tôi ở lại Cannes ba ngày để theo dõi Frey, cả trong tập luyện, thi đấu lẫn cuộc sống thường ngày. Nhưng chỉ cần một buổi tập và một bữa ăn ở tiệm pizza là đủ. Tôi đến sân tập vào buổi sáng, gọi về cho CLB lúc 6h00 tối và nói: ‘Tôi sẽ trở về sớm thôi, chúng ta phải mua cậu nhóc này ngay’. Ấn tượng ban đầu cho thấy cậu ta hội đủ tố chất chuyên môn lẫn bản lĩnh. Tôi nói với Moratti: ‘Hãy ký hợp đồng và đưa cậu ấy sang Italia thi đấu. Đây sẽ là một thủ môn tuyệt vời’.”

Thời điểm đó là tháng 6, chỉ ít ngày sau khi Frey chơi chói sáng trong khung gỗ của đội tuyển chọn Côte d’Azur, đối đầu Đức – nhà đương kim vô địch châu Âu. Trong hiệp một, anh cản phá mọi cơ hội, khiến các học trò của HLV Berti Vogts bất lực. Cuối cùng, tuyển Đức chỉ thắng sít sao 2-1 nhờ bàn quyết định của Oliver Bierhoff trong hiệp hai. Sau trận, nhiều người nói với Bierhoff rằng thủ môn 18 tuổi kia đã thuộc về Inter Milan. Chỉ với 23 lần bắt chính cho đội một Cannes, Frey chính thức cập bến Nerazzurri.

“Ngày ký hợp đồng, Moratti tặng tôi một chiếc áo khoác. Tôi cùng cha đến từ Nice, ăn mặc rất mỏng manh. Lần đầu đến San Siro xem trận đấu của Inter Milan, tôi suýt chết cóng” – Frey kể lại với La Gazzetta dello Sport vào tháng 9/2018.

Inter Milan
Frey trong hàng ngũ Inter Milan. Ảnh: Getty Images.

Gia nhập Inter Milan, Frey trở thành thủ môn số ba sau Gianluca Pagliuca và Andrea Mazzantini. Mùa giải 1998/99, đội bóng liên tục thay HLV, sống trong biến động. Nhưng với người gác đền trẻ, đó chỉ toàn là kỷ niệm đẹp. Anh hồi tưởng:

“Tôi nhớ rất rõ trận Inter Milan – Real Madrid, khi Roberto Baggio vừa đến và lập cú đúp năm 1998. Tôi chưa bao giờ thấy San Siro vỡ òa hạnh phúc như thế bao giờ”.

Ngay sau trận đấu với Real Madrid, Inter Milan có sự thay đổi trên băng ghế chỉ đạo: HLV Simoni bị sa thải, Mircea Lucescu lên thay. Ngày 28/10/1998, Sebastien Frey được ra mắt Nerazzurri ở Coppa Italia, khi đội bóng của anh đối đầu Castel di Sangro. Anh còn được chơi cả trận lượt về vào ngày 11/11. Tại Serie A, phải đến ngày 21/3/1999, thủ môn 19 tuổi mới được trao cơ hội, khi Lucescu tung anh vào sân trong chuyến làm khách của Sampdoria.

Frey vào thay Pagliuca ở 20 phút cuối, thời điểm Inter Milan đang thua 0-4, và anh không để lọt lưới thêm bàn nào. Trước đó, vào tháng Giêng, Mazzantini chuyển sang Perugia, giúp Frey trở thành thủ môn số hai của đội bóng áo sọc xanh đen. Trong mùa giải đầu tiên trên đất Italia, anh có tổng cộng 7 lần ra sân ở Serie A, bên cạnh 2 trận tại Coppa Italia.

“Ngày nào tôi cũng được tập luyện cùng những cầu thủ hay nhất thế giới” – Frey kể lại trên Fanpage.it – “Pagliuca thì tuyệt vời. Thay vì tỏ ra xa cách, anh ấy luôn cho tôi lời khuyên. Nhiều người bảo tôi nên đến đội bóng khác theo dạng cho mượn để được bắt chính, nhưng tôi chưa bao giờ hối hận vì đã ở lại. Một năm tập luyện với dàn cầu thủ đẳng cấp đó giúp tôi tiến bộ hơn cả vài mùa làm thủ môn số một ở nơi khác”.

Và anh vẫn nhớ rõ những kỷ niệm khó quên cùng các ngôi sao. Anh chia sẻ với La Gazzetta dello Sport:

“Tháng 12/1998, ở trung tâm huấn luyện Pinetina, Ronaldo khi ấy là gương mặt đại diện của Nike, hãng chi tiền khổng lồ cho anh. Một hôm, một chiếc xe tải khổng lồ chở hàng đến. Chúng tôi không biết bên trong có gì. Khi họ dỡ xuống, nào áo, giày, đồng hồ, mũ… mỗi cầu thủ nhận 5-6 món quà, tất cả từ Ronaldo. ‘Quà Giáng sinh cho các cậu đây’, anh ấy nói”.

“Tôi vẫn cố giải thích cho con trai mình ai mới là Ronaldo đích thực. ‘Il Fenomeno’ đã thay đổi bóng đá, làm chao đảo cả một thế hệ. Anh ấy là cầu thủ toàn diện đầu tiên, và từ đó đến nay chưa ai giống như vậy. CR7 ngày nay là một siêu sao, nhưng Ronaldo Nazario vẫn ở một đẳng cấp cao hơn. Còn về con người, anh ấy đúng là tuyệt vời”.

Frey
Frey trong màu áo Hellas Verona. Ảnh: Getty Images.

Quãng thời gian ở Hellas Verona

Mùa hè 1999, Frey được Inter Milan cho mượn sang Verona để tích lũy kinh nghiệm. Tại đây, anh nhanh chóng trở thành thủ môn số một, góp công lớn giúp đội bóng áo vàng-xanh trụ hạng thành công.

Hình ảnh Frey khi đó là một thủ môn trẻ dũng cảm, phản xạ tốt, xuất sắc trong những pha đối mặt, không ngần ngại va chạm, đồng thời chơi chân khá ổn. Anh có 30 lần bắt chính tại Serie A (nhận 35 bàn thua) và thêm 1 trận ở Coppa Italia. HLV Cesare Prandelli chia sẻ với La Gazzetta dello Sport:

“Cậu ấy đến Verona với vài điểm còn hạn chế kỹ thuật. Điều này hoàn toàn dễ hiểu bởi cậu ấy còn trẻ và chưa được rèn luyện bài bản. Nhưng bù lại, Frey ham học hỏi, nhanh chóng cải thiện khả năng băng ra và khép góc. Cậu ấy cũng quan sát tình huống chiến thuật rất nhạy, điều cực kỳ quan trọng với một thủ môn hiện đại. Dù thể hình lớn, cậu ấy vẫn phản xạ nhanh, miễn là biết nỗ lực để duy trì thể trạng”.

“Càng thi đấu, tôi càng thấy Frey tiến bộ. Tính cách, sự lạc quan, khát vọng khẳng định mình và cá tính của cậu ấy rất giống Gianlugi Buffon. Ở cùng độ tuổi, Gigi nhỉnh hơn về kỹ thuật, nhưng cả hai đều là những thủ môn tràn đầy năng lượng, với tố chất để trở thành số một trong nhiều năm”.

Hè 2000, thủ môn người Pháp trở lại Inter Milan và được trao suất bắt chính. Anh chơi 28 trận Serie A, để lọt lưới 38 bàn. Phong độ cá nhân của anh khá tốt, nhưng mùa giải của tập thể lại vô cùng thất vọng. Đội hình vốn được kỳ vọng đua Scudetto chỉ cán đích ở vị trí thứ năm. Đỉnh điểm là ngày 11/5/2001, thất bại nặng nề 0-6 trước AC Milan trong trận Derby della Madonnina lượt về đã định đoạt số phận của Frey cùng nhiều đồng đội.

“Nếu được chọn lại, chắc chắn tôi sẽ chọn đá lại trận derby tệ hại ấy cùng các đồng đội. Trận đó kỳ lạ lắm, họ thi đấu như lên đồng, còn chúng tôi thì chẳng hề nhập cuộc. AC Milan nghiền nát chúng tôi. Tôi thường nghĩ rằng chúng tôi chưa thực sự chơi trận đấu đó. Nếu đá lại, có thể chúng tôi vẫn thua, nhưng chắc chắn không phải với tỉ số như vậy. Kết quả hôm đó phản ánh đúng màn trình diễn của hai đội, đáng tiếc là thế”.

Frey
Frey ở Parma. Ảnh: Getty Images.

Chuyển đến Parma và danh hiệu Coppa Italia duy nhất

Cuối mùa giải, Inter Milan tiến hành một cuộc “thanh lọc lực lượng” và Frey cũng nằm trong danh sách phải rời đi. Thủ môn người Pháp chuyển sang Parma theo bản hợp đồng trị giá 10 tỷ lire, cộng thêm Sergio Conceiçao đi theo chiều ngược lại.

Tại vùng Emilia-Romagna, Frey gánh vác nhiệm vụ nặng nề: thay thế Gigi Buffon – người vừa sang Juventus. Anh nhanh chóng khẳng định giá trị, có bốn mùa giải đầy ắp trải nghiệm với tổng cộng 159 lần ra sân, trong đó 132 trận tại Serie A.

Khoảng thời gian này cũng mang lại cho Frey danh hiệu duy nhất trong sự nghiệp – Coppa Italia 2001/02. Tuy nhiên, anh chỉ là “khán giả” trong hành trình ấy, khi toàn bộ các trận đấu đều do Claudio Taffarel và Alfonso De Lucia trấn giữ khung thành.

Ngày 18/6/2005, Frey chơi trận cuối cùng cho Parma – trận play-off trụ hạng nghẹt thở với Bologna. Nhờ những pha cứu thua xuất thần, anh góp công lớn vào chiến thắng quyết định giúp thầy trò Pietro Carmignani ở lại Serie A. Chính trận đấu ấy đã khắc sâu hình ảnh Frey trong trái tim người hâm mộ Parma, nơi anh luôn được nhớ đến bằng tình cảm đặc biệt.

Thần tượng tại Fiorentina

Ngày 24/6/2005 đánh dấu bước ngoặt quan trọng nhất trong sự nghiệp của Frey: Parma quyết định cho Fiorentina mượn thủ môn người Pháp. Tại đây, Frey hội ngộ cùng “người thầy” Cesare Prandelli. Anh thậm chí chấp nhận giảm lương để gắn bó với La Viola. Trong suốt 6 mùa giải, anh trở thành một thần tượng đích thực tai sân Artemio Franchi, được nhớ đến như một trong những thủ môn vĩ đại nhất từng khoác áo đội bóng áo tím.

Dù không giành được danh hiệu nào cùng Fiorentina, Frey vẫn đạt nhiều dấu ấn. Hai mùa liên tiếp 2007/08 và 2008/09, Fiorentina cán đích ở vị trí thứ 4 tại Serie A, giành quyền dự Champions League. Đỉnh cao là mùa 2009/10, khi La Viola lọt vào tới vòng 1/8, chỉ chịu dừng bước trước Bayern Munich.

Champions League
Frey cùng Fiorentina đọ sức với Bayern Munich. Ảnh: Getty Images.

Tuy nhiên, tại Firenze, Frey cũng trải qua những thử thách lớn. Ngày 10/1/2006, trong pha va chạm với Marcelo Zalayeta (Juventus), anh dính chấn thương nặng ở xương chày, phải nghỉ thi đấu nhiều tháng. Trong thời gian hồi phục, Frey đã tiếp xúc và gắn bó với Phật giáo Nichiren nhờ Roberto Baggio. Tháng 5 năm ấy, Fiorentina quyết định mua đứt anh với giá 5,5 triệu euro. Frey nhớ lại:

“Sau chấn thương, tôi đã gọi cho Baggio để hỏi làm sao anh ấy có thể vượt qua biết bao lần phải nghỉ dài ngày trong sự nghiệp. Anh ấy đã tặng tôi một món quà. Vào giai đoạn tiền mùa giải ở Folgaria, Roby gửi cho tôi một cuốn sách về Phật giáo. ‘Đọc đi, thử đi, nó sẽ giúp cậu thấy dễ chịu hơn’, anh ấy nói. Tôi vốn là một người Công giáo nhưng không mấy mặn mà. Với Phật giáo, tôi tìm thấy cảm hứng mới, như thể Phật giáo được sinh ra để dành cho mình. Tôi từng là kiểu người chỉ tin vào những gì mắt thấy tai nghe. Nhưng nhờ những lời dạy ấy, chỉ trong vài tuần, tôi đã đứng dậy mạnh mẽ trở lại”.

Năm 2007, sau khi hồi phục cả về thể chất lẫn tinh thần, Sebastien Frey trở lại vị trí số một trong khung gỗ và tiếp tục là trụ cột của đội bóng. Nhưng bước ngoặt ập đến ngày 3/11/2010. Trong một buổi tập, anh dính chấn thương nặng ở đầu gối phải, bị rách gần như toàn bộ dây chằng chéo trước. Frey buộc phải phẫu thuật và nghỉ thi đấu 5 tháng, chỉ trở lại sân cỏ vào tháng 4/2011. Khi tái xuất, anh không còn có thể chơi theo phong cách cũ:

“Bác sĩ phẫu thuật nói với tôi rằng phải rất cẩn thận trong những pha va chạm. Họ gần như đã tái tạo lại toàn bộ khớp gối cho tôi, và nếu tôi bị chấn thương thêm lần nữa thì sẽ rất khó xử lý. Từ lúc đó, tôi bắt đầu dựa nhiều hơn vào bản năng và khả năng phán đoán thay vì lao vào va chạm. Đôi lúc tôi bị chỉ trích vì ít băng ra cản phá, nhưng tình thế buộc tôi phải thích nghi.” – Frey kể lại trên Fanpage.it.

Thế nhưng, bóng đá vốn khắc nghiệt. Mùa hè năm 2011 đánh dấu sự rạn nứt lớn. Khi thể trạng của Frey không còn sung mãn, Giám đốc thể thao Pantaleo Corvino quyết định “hạ cờ” với người gác đền kỳ cựu. CLB còn đưa ra án phạt 99 nghìn euro với lý do anh trở lại hội quân cùng toàn đội trong tình trạng thừa cân.

“Người ta đưa ra án phạt vì nặng hơn 3,5kg so với quy chuẩn. Nhưng cuối cùng, tôi không phải chịu bất kỳ mức phạt nào, bởi đó cũng là năm tôi rời CLB. Khi ấy, tôi đã cắt đứt quan hệ với giám đốc thể thao của CLB. Ông ấy đưa tờ quyết định phạt cho tôi ở khách sạn, tôi mang ngay vào phòng thay đồ và nói với mọi người: ‘Nhìn xem ông ta muốn làm gì tôi đây này’. Tôi hiểu rằng mình không thể ở lại nữa, bởi đó đã là giọt nước tràn ly. Nếu cố bám trụ, tôi sẽ hủy hoại sự nghiệp và phải sống trong bầu không khí đầy rắc rối” – Frey kể lại trong một buổi livestream trên Instagram vào năm 2020 cùng Stevan Joventic.

Sau này, chia sẻ với Viola Week (phụ san của La Nazione), Frey tâm sự:

“Nếu chơi cho những đội bóng khác, có lẽ tôi đã có cơ hội giành danh hiệu. Tôi biết rõ điều đó. Nhưng trong bóng đá, chẳng có gì được đảm bảo. Trong cuộc sống, bạn luôn nhận lại đúng với những gì bạn xứng đáng. Và ở Firenze, tôi đã gặt hái, đã nhận về rất nhiều”.

Frey
Frey cùng Genoa đối đầu Inter Milan. Ảnh: Getty Images.

Những năm cuối sự nghiệp ở Genoa và Bursaspor

Sau 6 năm gắn bó cùng 218 trận đấu cùng Fiorentina, ngày 29/7/2011, Frey rời sân Artemio Franchi để gia nhập Genoa theo dạng chuyển nhượng tự do. Dưới ngọn hải đăng Lanterna, anh chơi hai mùa giải, ra sân tổng cộng 76 lần ở Serie A và Coppa Italia, góp công giúp đội bóng hai lần trụ hạng thành công.

Kết thúc 15 năm liên tiếp chinh chiến tại Serie A, Frey chia tay đất nước Italia để sang Thổ Nhĩ Kỳ, khoác áo Bursaspor. Trong mùa giải 2013/14, anh có 39 lần bắt chính. Nhưng sang mùa sau, do liên tiếp gặp chấn thương, anh không thể thi đấu thêm trận nào. Mùa hè 2015, ở tuổi 35, Frey quyết định treo găng, khép lại sự nghiệp cầu thủ.

Với 446 trận ở Serie A, anh hiện vẫn là thủ môn ngoại quốc có số lần ra sân nhiều trận thứ hai trong lịch sử giải đấu (chỉ sau Samir Handanović). Anh cũng là cầu thủ ngoại ra sân nhiều trận thứ năm, đứng sau Javier Zanetti, Samir Handanović, Goran Pandev và José Altafini.

Dù đã chia tay sân cỏ, Frey vẫn giữ mối gắn bó sâu đậm với đất nước Italia, đặc biệt là với thành phố Firenze. Anh chia sẻ:

“Ở mỗi đội bóng, tôi đều có những kỷ niệm tuyệt vời. Tại Hellas Verona, tôi được bầu chọn là cầu thủ hay nhất mùa giải. Ở Inter Milan, tôi có nhiều ký ức đẹp. Tại Parma, tôi giành Coppa Italia. Ở Fiorentina, tôi đã trải qua những năm tháng rực rỡ. Trong tim tôi không chỉ có một kỷ niệm duy nhất, mà là vô vàn khoảnh khắc đáng nhớ với từng đội bóng”.

Trái ngược với sự nghiệp tại Italia, mối duyên với tuyển Pháp lại khá lận đận. Dù từng khoác áo các đội trẻ và đội U21, Frey chỉ có 2 lần ra sân cho ĐTQG, vào giai đoạn 2007–2008: một trận vòng loại EURO gặp tuyển Ukraina và một trận giao hữu với tuyển Ecuador. Thành tích quốc tế duy nhất của anh chỉ là lần được gọi làm thủ môn số ba tại EURO 2008.

Frey
Hiện tại, Frey thường xuyên tham gia các sự kiện giao hữu. Ảnh: Getty Images.

Cuộc chiến với virus và nỗi sợ hãi

Sau khi giã từ sự nghiệp cầu thủ, Frey dành phần lớn thời gian cho gia đình và học viện đào tạo thủ môn do chính anh sáng lập.

“Tôi vừa làm bố toàn thời gian, vừa làm việc toàn thời gian. Tôi đã tạo ra một học viện thủ môn, nơi tổ chức các khóa tập huấn để các bạn trẻ có thể học hỏi và nắm vững mọi bí quyết của vị trí gác đền. Ngoài ra, tôi cũng thường xuyên di chuyển khắp thế giới để tham gia những trận đấu của các đội huyền thoại. Công việc chiếm khá nhiều thời gian. Song bên cạnh đó, tôi vẫn luôn dành cuộc sống của mình cho gia đình”.

Frey từng trải qua cuộc hôn nhân đầu tiên với Roberta Bonfanti. Với người vợ này, anh có hai người con: Daniel và Elsa. Ngày 14/7/2016, vụ tấn công khủng bố xảy ra ở Promenade des Anglais, khiến 84 người thiệt mạng. Frey may mắn thoát nạn nhờ… trễ hẹn.

Năm 2019, Frey tiết lộ anh phải đối mặt với một vấn đề sức khỏe nghiêm trọng. Anh kể:

“Tôi gặp phải một vấn đề thật sự lớn, nhưng những trải nghiệm như thế lại khiến bạn biết trân trọng hơn những gì đang có xung quanh. Mọi chuyện bắt đầu rất bình thường, chỉ là cảm lạnh, sau đó nhanh chóng chuyển sang sốt. Nhiệt độ tăng lên 40 độ và không chịu hạ xuống. Tôi đi khám, bác sĩ kê kháng sinh, nhưng sau một tuần vẫn không có tác dụng. Rồi khoảnh khắc tồi tệ nhất đến: một buổi sáng thức dậy, tôi nhận ra mình chỉ có thể cử động được cái đầu. Từ ngực trở xuống, tôi hoàn toàn tê liệt”.

Frey lập tức được đưa vào bệnh viện. Mỗi ngày anh phải làm hai, ba lần xét nghiệm. Các bác sĩ phát hiện đó là một loại virus tấn công, lợi dụng việc hệ miễn dịch của anh suy yếu. Cách duy nhất chỉ còn là chờ đợi cơ thể tự tạo ra kháng thể để chống lại nó. Sau hơn một tuần nằm viện, anh mới được về nhà, và bác sĩ dặn lại: “Hãy tận hưởng cuộc sống, vì anh đã có thể chết rồi”.

May mắn thay, Frey đã hồi phục và trở lại nhịp sống bình thường. Cũng trong mùa hè 2019, anh kết hôn với bạn đời mới Petra Marocico, và cả hai có một cô con gái tên Elisabeth.

“Giờ tôi đã khỏe hoàn toàn. Đó là một bệnh tự miễn dịch, cơ thể cần thời gian để tạo ra kháng thể. Bây giờ thì mọi chuyện đã ổn, không còn vấn đề gì nữa. Tất cả chỉ còn là một ký ức tồi tệ” – Frey nói với Fanpage.it.

(Lược dịch từ bài “Sebastien Frey, il veterano della Serie A che ha rischiato di morire per un virus” trên trang Goal).

Đặt mua tự truyện của Filippo Inzaghi tại đây

ca phe

Đăng nhập