Javier Zanetti đã gắn bó với Inter Milan suốt 31 năm, đảm nhận vai trò từ đội trưởng đến phó Chủ tịch. Anh là nhân chứng sống của cả một thời kỳ huy hoàng. Mới đây, anh đã kể lại những ký ức suốt 31 năm ấy trong cuộc trò chuyện với nhà báo Ivan Zazzaroni của tờ Corriere dello Sport.
“Sự trung thành chỉ tồn tại khi tình yêu mạnh hơn bản năng”.
Tôi tin rằng chính Zanetti là tác giả của câu nói này. 31 năm gắn bó với cùng một CLB và 34 năm bên cạnh cùng một người phụ nữ. Cuộc trò chuyện của chúng tôi bắt đầu với từ khóa “Paula de la Fuente”. Khi tôi nhắc đến cái tên ấy, anh mỉm cười:
“Với Paula, đó là tình yêu bắt đầu qua… fax”.
Ý anh nói là sao?
“Thời gian đầu, chúng tôi không có lựa chọn nào khác để liên lạc ngoài fax. Tôi quen cô ấy năm 1992, rồi yêu nhau gần như ngay lập tức. Khi đó, Paula mới 14 tuổi, đang đi học, còn tôi thì 19 tuổi”.
“Đến năm 1995, khi tôi lên máy bay sang Inter Milan, mọi thứ thực sự không hề dễ dàng. Tôi phải đến gặp bố mẹ của Paula để xin phép được đưa cô ấy đi cùng. Điều đó là cần thiết, tôi còn ký một bản cam kết. Tôi cũng giải thích rằng bố mẹ tôi sẽ đi cùng tôi. Nói thêm cho vui, trước đó họ chưa từng một lần bước lên máy bay”.
Nhưng còn chuyện… fax thì sao?
“Lúc đầu, tôi không có nhiều tiền. Nếu muốn gọi điện, tôi phải dùng thẻ điện thoại, mà mỗi lần chỉ nói được khoảng 3 phút. Tôi còn phải tiết kiệm nữa. Paula đã mua một chiếc điện thoại có kết nối fax, và tôi đã viết cho cô ấy hàng trăm lá thư bằng fax. Chỉ đến kỳ nghỉ hè ở Argentina, cô ấy mới sang Italia để gặp tôi”.

Tại Inter Milan, anh đã chứng kiến nhiều sự thay đổi HLV, các cuộc cách mạng thượng tầng, những cuộc chia tay lớn và cả khủng hoảng. Anh trải qua 4 đời Chủ tịch và chứng kiến khoảng 30 HLV đến rồi đi…
“Tôi biết cách tận dụng một cơ hội. Từ Banfield sang Inter Milan là bước tiến đỉnh cao, anh hiểu mà. Tôi đã nỗ lực hết mình và chăm sóc bản thân rất kỹ”.
“Khi tôi mới đến Inter Milan, giới báo chí hoàn toàn không để ý tới tôi. Tôi gần như ‘vô hình’. Trong mắt họ, tôi chỉ là người đi kèm Sebastián Rambert”.
Massimo Moratti, Erick Thohir, Steven Zhang và giờ là Giuseppe Marotta cùng Oaktree. Anh có điều gì muốn chia sẻ về họ?
“Massimo Moratti là một người trong gia đình tôi. Mối quan hệ của chúng tôi vượt xa khuôn khổ giữa một Chủ tịch với một cầu thủ hay một Giám đốc. Nhắc đến ngài Moratti, nghĩa là tôi nói đến cả gia đình Moratti, bắt đầu từ Massimo”.
Anh rõ ràng là ‘con cưng’ của ông ấy.
“Anh quên mất Chino rồi sao? Thực ra là có hai người mà ông ấy xem như con của mình. À, anh vừa nói tôi đã làm việc với khoang 30 HLV à?”

Chúng ta thử đếm nhé!
“Thôi, không cần đầu. Tôi tin anh. Thậm chí có một mùa giải mà tôi đã làm việc với 4 HLV khác nhau”.
Vậy anh gắn bó với ai nhất?
“Chắc chắn là Jose Mourinho. Ông ấy luôn ở bên tôi. Chúng tôi đã cùng nhau làm nên chiến tích không thể quên và có lẽ không bao giờ lặp lại.
Rồi còn Luigi Simoni nữa, tiếc là ông ấy đã qua đời. Gigi giống như một người cha, khiến mọi thứ trở nên đơn giản. Còn José thì là một thủ lĩnh: nói chuyện rất thuyết phục, rất có sức ảnh hưởng. Tôi vẫn nhớ cuộc điện thoại đầu tiên giữa hai chúng tôi”.
Anh hãy kể lại nào!
“Một ngày tháng Sáu, tôi đang trên đường về Argentina và quá cảnh ở Fiumicino. Bỗng tôi nhận được cuộc gọi từ một số điện thoại ở Bồ Đào Nha. Ở đầu dây bên kia, một người đàn ông cất lời:
‘Tôi là Jose Mourinho. Tôi vừa ký hợp đồng với Inter Milan, còn cậu sẽ là đội trưởng của tôi. Xin lỗi nếu tôi nói tiếng Italia chưa tốt’.
Trên thực tế, ông ấy nói tiếng Italia rất tốt. Jose thẳng thắn, trung thực – một HLV xuất sắc”.

HLV Simoni bình dị nhất, đơn giản nhất. Vậy còn ai là phức tạp nhất?
“Alberto Zaccheroni. Ông ấy cho chúng tôi tập rất nhiều chiến thuật, có khi liên tục cả một giờ. Vấn đề nảy sinh với cầu thủ là làm sao giữ được sự tập trung trong suốt quãng thời gian đó”.
Với Simoni, đó còn là thời của ‘Người ngoài hành tinh’, của năm 1998 tuyệt vời.
“Đó là giai đoạn đẹp nhất. Trên sân tập, Ronaldo luôn cho thấy những điều khác biệt, luôn muốn tạo bất ngờ. Những cú đá phạt vào góc chữ A, những pha xử lý một đối một chỉ riêng cậu ấy mới làm được. Cậu ấy vừa sở hữu sức mạnh, vừa có cả kỹ thuật”.
Bản thân Ronaldo phiên bản “không bóng đá” cũng đâu phải dạng vừa.
“Vào thời điểm đó, các trận đấu bóng đá không diễn ra trong kỳ nghỉ Giáng Sinh. Ngày 20/12, chúng tôi thi đấu trên sân San Siro gặp AS Roma, trong khi chuyến bay cuối cùng để trở về Nam Mỹ sẽ khởi hành lúc 22h30.
Ronaldo nói: ‘Hết trận, ai bay cùng tôi thì tắm trong hai phút rồi đi ngay’.
Diego Simeone và Ivan Zamorano cũng cần quay về. Chúng tôi hỏi lại: ‘Roni, làm sao kịp được? Khi đó, mình vẫn còn đang đá’.
Cậu ấy chỉ đáp: ‘Cứ làm như tôi nói’.
Chúng tôi thắng 4-1. Các bàn thắng do Roberto Baggio, Zamorano, Benoît Cauet và tôi ghi – thứ tự thì tôi không còn nhớ chính xác. Riêng Simeone thì bỏ lỡ cơ hội đánh đầu ghi bàn cực kỳ khó tin từ đường chuyền của tôi”.
Rồi cuối cùng các anh bị mắc kẹt ở sân bay?
“Chúng tôi tới sân bay lúc nửa đêm. Các hành khách vẫn chờ vì Ronaldo đã gọi điện yêu cầu dời lịch lại. Hãy tưởng tượng phản ứng của mọi người khi thấy chúng tôi bước lên máy bay… Trong suốt chuyến đi, Simeone chỉ nói với tôi về pha bóng mà anh ấy bỏ lỡ: ‘Sao mình lại có thể đánh đầu trượt được nhỉ?’
Anh ấy lặp đi lặp lại câu đó suốt nhiều giờ. Bóng đá, bóng đá và chỉ bóng đá. Con người anh ấy luôn là như vậy”.

À, tôi cần hỏi lại. Làm sao để anh có thể bình tĩnh đứng trước mọi người, ở mọi bối cảnh…
“Thật lòng mà nói, địa vị hay danh xưng với tôi không quan trọng. Với Inter Milan, tôi tạo nên một nguồn lực. Tôi không dừng lại ở vai trò ‘cựu cầu thủ’. Tôi học tập, rèn luyện và cập nhật kiến thức. Đến tận bây giờ tôi vẫn theo học các khóa ở Đại học Bocconi”.
“Marketing, tài chính, kinh tế, các sáng kiến xã hội… Tôi luôn khuyên các cầu thủ trẻ nên bắt đầu tham gia các khóa học từ sớm, ngay khi còn đang thi đấu. Khi đó, họ vẫn có đủ thời gian để chuẩn bị cho tương lai”.
Anh cũng từng phụ trách quan hệ giữa Inter Milan với nhóm Curva Nord, với người hâm mộ. Có phải nhờ thế không?
“Tôi luôn xem tất cả là đều là mối quan hệ bình đẳng. Tôi thích quay video, chụp ảnh selfie, ký tặng… không phân biệt ai với ai. Tôi luôn tôn trọng tuyệt đối vai trò của mỗi bên. Tất nhiên, có những giới hạn đỏ mà các bên không được phép vượt qua, và tôi luôn đảm bảo mọi chuyện đều theo hướng đúng đắn”.
Chúng ta hãy nói về Cristian Chivu. Hai anh từng là đồng đội của nhau…
“Chivu sở hữu tư duy hiếm có, luôn chuẩn bị cực kỳ kỹ lưỡng, là một người truyền cảm hứng xuất sắc. Tôi luôn lắng nghe cậu ấy khi nói chuyện với đội bóng. Cách cậu ấy truyền thông điệp với các cầu thủ thường rất nhanh”.
“Chivu luôn đòi hỏi màn trình diễn tốt – điều mà Inter Milan lúc nào cũng phải thể hiện, kể cả trước Arsenal, đội mạnh nhất châu Âu. Trước Atletico Madrid và Liverpool, chúng tôi xứng đáng có được kết quả tốt hơn”.

Anh may mắn và cũng xứng đáng khi được chơi cùng những người giỏi nhất như “Người ngoài hành tinh” Ronaldo, siêu sao Lionel Messi… Anh còn là học trò của HLV Diego Maradona…
“Diego đã không gọi tôi để dự World Cup. Nhưng với ông ấy, bạn không thể giận nổi”.
“Với Leo, tôi chơi cùng khoảng 5-6 năm ở đội tuyển. Khi mới lên tuyển, cậu ấy còn rất trẻ và nhút nhát, nhưng chỉ là ngoài sân cỏ. Trên sân, tôi đã chứng kiến cậu ấy làm những điều điên rồ. Leo chính là bóng đá”.
“Còn Diego… ờ thì, Diego…”
Diego thế nào?
“Chúng tôi có một kỷ niệm thế này. Năm 2009, Diego đến Milan và nói với tôi rằng ông ấy muốn đi ăn tối ở Gaucho – nhà hàng của tôi.
‘Chúng ta gặp nhau lúc 9h00, 9h30 nhé!’ – chúng tôi chốt kế hoạch.
Tôi chuẩn bị rất hoành tráng để đón tiếp ông ấy. Bữa tiệc với hai bàn dài, vợ và con gái mọi người đều có mặt. Tôi nhớ Kily González cũng đi cùng.
9h45, rồi 10h00 trôi qua. Bỗng tôi nhận được một cuộc gọi. Diego đang nổi cáu với tài xế vì không tìm được đường. Ông ấy chỉ cách nhà hàng khoảng một cây số. Tôi bảo đừng đi đâu cả, chúng tôi sẽ ra đón.
Khi đến nơi – là mùa đông, dưới 0 độ, giống như bây giờ. Chúng tôi thấy ông ấy đứng cạnh cột đèn giao thông. Tài xế đứng cách đó vài mét mà không dám lại gần. Diego mặc quần Bermuda, khoác chiếc áo choàng dài chấm đất.
Đêm đó, chúng tôi đi ngủ lúc 4h00 sáng”.

Anh vẫn giữ mối quan hệ rất đẹp với Roberto Baggio. Anh nằm trong số 2-3 cựu đồng đội được mời dự sinh nhật 40 tuổi của anh ấy.
“Roby là một nhà vô địch tuyệt đối, một người đồng đội đầy năng lượng tích cực, vui vẻ, hào sảng. Nhưng hiện tại, anh ấy đang khiến tôi bất ngờ”.
Quả thật là vậy ư?
“Vâng, giờ anh ấy đi khắp thế giới, trong khi suốt 20 năm trước đó gần như không xuất hiện trước công chúng. Roby có giải thích rằng vụ cướp vào nhà là một cú sốc khủng khiếp, để lại những vết hằn rất nặng nề.
Khi chúng tôi gặp nhau ở Salerno trong sự kiện Operazione Nostalgia, anh ấy vẫn còn rất hoảng loạn. Chuyện mới xảy ra không lâu, tôi đã thấy anh ấy khóc.
Tôi cũng gặp Roby ở lễ bốc thăm World Cup. Anh ấy cười và nói với tôi: ‘Pupi à, họ cứ điều tôi đi chỗ này rồi chỗ khác’.”

Tôi vừa đọc lại một bài phỏng vấn của anh năm 2013. Khi đó, người ta hỏi liệu trụ sở CLB đã chuẩn bị sẵn phòng cho anh với tư cách thành viên ban lãnh đạo hay chưa.
“Tôi trả lời thế nào?”
Tôi có cần nói nguyên văn không?
“Tôi đang tò mò đấy.”
Nguyên văn thế này: “Cũng giống như chuyện cái gọi là ‘hiệp ước asado’. Theo đó, người Argentina chúng tôi điều khiển phòng thay đồ và cả CLB. Tôi có thể đưa ra ý kiến với Moratti, nhưng ai nghĩ rằng tôi ảnh hưởng đến các quyết định của ông ấy thì đã đánh giá quá cao về tôi và đánh giá quá thấp chủ tịch…”
(Zanetti bật cười).
Tôi cũng từng nằm trong số những người tin rằng mọi chuyện đúng là như vậy, tức là ý kiến của anh có trọng lượng, và không hề nhỏ.
“Anh không phải người duy nhất đâu”.
(Lược dịch từ bài “Zanetti esclusivo: “L’Inter mi ha dato tre padri: Moratti, Simoni e Mourinho”” trên trang Corriere dello Sport).
Đặt mua tự truyện của Filippo Inzaghi tại đây




BÀI VIẾT KHÁC
Silvio Baldini: “Hãy trao cơ hội cho người trẻ”
Di Francesco tìm thấy sự bình yên ở tuổi 56
Lautaro Martinez: “Rồi sẽ đến lúc mọi người không còn nghe tên tôi hay nhắc đến tôi nữa”
Hành trình thoát khỏi cơn nghiện rượu của Cicinho
Ngày 05 tháng 05 năm 2002: Bi kịch của Inter Milan
Andrea Fortunato: Mãi mãi tuổi 23
Massimo Taibi và những năm tháng khó quên cùng Man United, AC Milan
Fabrizio Miccoli: Vinh quang và tội lỗi của một nhà vô địch