“Ở Palermo, các thành viên ban lãnh đạo từng nói rằng một số cầu thủ 22-23 tuổi chưa sẵn sàng thi đấu chuyên nghiệp. Nhưng khi 19 tuổi, tôi đã làm điều đó rồi!” – Javier Pastore chia sẻ.
Hãy hình dung một ngày nắng đẹp, một sân bóng nhỏ và một trái bóng. Phép màu của bóng đá luôn bắt đầu như thế, ở bất kỳ nơi đâu trên hành tinh này. Trên những con phố của các khu lao động, trên những mặt sân đất ở ngoại ô châu Phi, hay giữa bốn bức tường. Và điều đó cũng đúng ngay tại Place de la Concorde – trái tim hào nhoáng của Paris – nơi FIFA đã dựng nên một trong những sân bóng thuộc dự án FIFA Arena, được khởi động từ tháng 7/2024.
Cho đến nay, đã có 600 sân được xây dựng tại hơn 100 quốc gia, với mục tiêu chạm mốc 1.000. Một sáng kiến hướng tới việc thúc đẩy sự hòa nhập, bình đẳng và tôn trọng. Hoặc đơn giản là đưa bóng đá trở lại những nơi bị tàn phá bởi biến đổi khí hậu, như quần đảo Mayotte hay Réunion.
Dù ở đâu, mọi thứ vẫn trở nên dễ dàng hơn khi có trái bóng dưới chân – thứ có thể khiến ngay cả những ngôi sao từng xây dựng sự nghiệp lẫy lừng cũng trở lại làm một đứa trẻ. Như cách của Javier Pastore – người từng là ngôi sao đầu tiên của PSG trong kỷ nguyên của các ông chủ Qatar, và giờ đây đã trở thành một trong những “huyền thoại” quảng bá cho dự án của Gianni Infantino.
Dẫu vậy, “El Flaco” cũng từng có một “ngôi nhà” khác là Palermo, nơi anh cất cánh với phong thái thanh thoát, những pha chạm bóng tinh tế và bản năng luồn bóng qua đối thủ.
Mới đây, anh có dịp ngồi xuống, trò chuyện với La Gazzetta dello Sport về sự nghiệp của mình, từ quá khứ đến tương lai.

Tôi đoán rằng những ký ức tuổi thơ từ khi anh bắt đầu chơi bóng lại đang ùa về…
“Tôi bắt đầu từ đường phố, ở Cordoba – quê hương tôi, ngay trong khu phố của mình. Tôi vẫn đi học, nhưng mỗi giờ ra chơi đều biến thành một trận chung kết. Hết giờ học, tôi lại đi tập cùng đội bóng khu phố trong 2-3 tiếng. Và khi vừa về đến nhà, đặt chiếc túi xuống là tôi lại chạy ra ngoài chơi với bạn bè trên đường, cho đến khi mẹ gọi vào ăn tối. Cả tuổi thơ của tôi là như vậy, cho đến năm 15, 16 tuổi”.
Và chính từ đó, những kỹ năng làm nên sự khác biệt của một cầu thủ chuyên nghiệp được hình thành?
“Chúng tôi chơi bóng ở khắp mọi nơi: trong nhà, trong gara, ngoài đường, trên nền nhựa, trên nền bê tông, hoặc trên những sân đất, sân bùn. Chính như vậy mà bạn phát triển tài năng, bởi bạn học được sự tinh quái và cách kiểm soát trái bóng khi nó nảy theo những cách khác nhau tùy theo mặt sân. Có lúc, chúng tôi còn xem những bức tường như đồng đội của mình. Tất cả những điều đó chỉ có thể học được ở độ tuổi ấy. Không ai dạy bạn như vậy trong các học viện đào tạo. Và khi bạn đã bước vào một đội bóng chuyên nghiệp thì lại càng không”.
Đó cũng chính là những động tác mà anh từng tái hiện trên những sân khấu lớn, trong màu áo PSG hay đội tuyển Argentina?
“Rất nhiều lần, trong một pha bóng – sau một bàn thắng hay một đường chuyền – tôi tự nhủ rằng ‘mình đã học được điều này từ đường phố khi còn nhỏ’. Từ những cú chạm bóng đầu tiên vào năm 5 tuổi cho đến những năm cuối cùng của sự nghiệp, tôi luôn là người tưởng tượng ra trận đấu, tưởng tượng ra những pha xử lý đặc biệt. Khi còn nhỏ, tôi thử nghiệm chúng cùng bạn bè ở ngoài đường. Đến khi lớn lên, tôi mang chúng vào sân cỏ. Việc sáng tạo ra những pha bóng như vậy chính là bản sắc của tôi”.

Đâu là kỹ thuật anh yêu thích nhất?
“Chắc là những pha xỏ háng (tunnel). Tôi đã thực hiện rất nhiều trong sự nghiệp”.
Biệt danh của anh ra đời như thế nào?
“Từ đường phố. Ở Argentina, ai cũng có một biệt danh, chẳng ai gọi nhau bằng tên thật. Tôi thì từ nhỏ đã gầy gò, nên được gọi là ‘El Flaco’. Tôi cũng thích cái tên đó, và nó gắn với tôi cho đến bây giờ”.
Hiện tại, những cầu thủ nào khiến anh phải mơ ước trở thành như họ?
“Kylian Mbappé, Ousmane Dembélé, Lamine Yamal – họ thuộc nhóm những cầu thủ có thể tạo ra những điều phi thường, mỗi người một phong cách riêng. Nhưng nói chung, tôi nghĩ ngày nay, xem một tập thể chơi bóng hay còn thú vị hơn là chỉ theo dõi một cá nhân. Như Paris Saint-Germain chẳng hạn”.
Trước khi đến PSG, anh từng trải nghiệm Serie A trong màu áo Palermo. Liệu bóng đá Italia có đang đánh mất “mỏ vàng” từ đường phố?
“Ở khía cạnh này, các CLB Italia có trách nhiệm rất lớn. Cầu thủ trẻ nên được trao cơ hội sớm hơn, thay vì chờ đến khi họ 23-24 tuổi mới cho ra sân. Tôi nhớ khi đến Palermo, có những cầu thủ ở độ tuổi đó vẫn chưa được thi đấu vì ban lãnh đạo cho rằng họ cần trưởng thành thêm. Còn tôi, tôi đã thi đấu chuyên nghiệp từ năm 19 tuổi rồi. Nếu không thay đổi tư duy này, các cầu thủ trẻ sẽ không thể phát triển sức mạnh và sự tự tin – những yếu tố cần thiết để họ cảm thấy bản thân đã sẵn sàng. Và rồi, mọi thứ sẽ đến quá muộn để có thể bù đắp”.

Vì thế mà người ta lo ngại Italia có thể vắng mặt ở kỳ World Cup thứ ba liên tiếp phải không?
“Có một khoảng cách rất lớn về chất lượng kỹ thuật, bản lĩnh giữa tuyển Italia của khoảng hai mươi năm trước và thế hệ hiện tại. Theo tôi quan sát, chỉ có khoảng 3-4 cầu thủ tiệm cận đẳng cấp của tuyển Italia ngày trước”.
Anh vẫn theo dõi Palermo chứ?
“Luôn luôn. Giữa tháng Tư, tôi sẽ đến đó. Họ đã mời tôi, và đang làm một công việc rất tốt. Serie B là một giải đấu rất khắc nghiệt, nhưng tôi hy vọng Palermo ít nhất có thể giành vé dự play-off. Họ có một đội hình tốt và một HLV phù hợp như Filippo Inzaghi để hướng tới mục tiêu thăng hạng”.
Ký ức đẹp nhất của anh trong quãng thời gian khoác áo Palermo là gì?
“Tôi có rất nhiều kỷ niệm, bởi hai năm ở Palermo thực sự rất tuyệt vời. Nhưng trên tất cả, tôi nhớ nhất trận chung kết Coppa Italia 2011 (thua 1-3 trước Inter Milan). Tại Olimpico hôm đó, 50.000 CĐV Palermo đã có mặt – khoảnh khắc mà tôi không thể quên”.
(Lược dịch từ bài “Pastore: “Il calcio l’ho imparato tra fango e asfalto. Italia, che aspetti a far giocare i giovani?”” trên trang La Gazzetta dello Sport).
Đặt mua tự truyện của Filippo Inzaghi tại đây




BÀI VIẾT KHÁC
Cesare Prandelli: “Với bóng đá Italia, 12 năm đã trôi qua thật vô nghĩa”
Đội tuyển Haiti dự World Cup 1974: Lịch sử gọi tên một người Italia
Silvio Baldini: “Hãy trao cơ hội cho người trẻ”
Di Francesco tìm thấy sự bình yên ở tuổi 56
Lautaro Martinez: “Rồi sẽ đến lúc mọi người không còn nghe tên tôi hay nhắc đến tôi nữa”
Hành trình thoát khỏi cơn nghiện rượu của Cicinho
Ngày 05 tháng 05 năm 2002: Bi kịch của Inter Milan
Andrea Fortunato: Mãi mãi tuổi 23