Một ngày sau tai nạn trong trận Cremonese – Inter Milan, Emil Audero đã kể lại câu chuyện với tờ La Gazzetta dello Sport. Dưới đây là nội dung cuộc phỏng vấn dành cho thủ môn người Indonesia.
Hành động ném pháo giấu tay của CĐV Inter Milan trên khán đài Giovani Zini không chỉ gây ra vết thương trên cơ thể, mà còn để lại những nỗi đau sâu sắc về tinh thần. Emil Audero đang cố gắng vượt qua điều đó bằng cách nhìn thẳng vào sự việc, suy ngẫm và tự mình tìm cách cân bằng lại cảm xúc.
Trong bóng đá, người ta vẫn thường nhắc nhau một điều: hãy hướng tới trận đấu kế tiếp. Thế nhưng, Chủ nhật tại sân Giovanni Zini là ký ức mà Audero khó lòng gạt bỏ. Dấu tích mà quả pháo để lại khi phát nổ ngay dưới chân anh trong hiệp hai của trận gặp Inter Milan vẫn còn in hằn, cả trên cơ thể lẫn trong tâm trí.
Audero vẫn chọn thi đấu tiếp. Anh không để mình khuất phục trước sự tầm thường và bạo lực. Dù vẻ ngoài có thể khiến người khác lầm tưởng rằng mọi thứ đã trôi qua nhẹ nhàng, nhưng thực tế thì không. Vết sẹo ấy rất sâu. CLB cho anh hai ngày nghỉ để hồi phục. Audero quyết định tạm ngắt kết nối với thế giới bên ngoài, tìm về sự chở che của gia đình và những người thân yêu.
Nhưng câu chuyện này cần được kể.
Bởi trong đó có quá nhiều câu hỏi.
Những câu hỏi day dứt, chưa có lời đáp.

Audero, một ngày sau sự việc, điều gì còn đọng lại trong anh?
“Trước hết, tôi vẫn ổn, ít nhất là về mặt tinh thần. Bởi khi nghĩ lại những gì đã xảy ra, tôi nhận ra hậu quả hoàn toàn có thể nghiêm trọng hơn rất nhiều. Nhưng để ‘nuốt trôi’ chuyện này thì không hề dễ. Sau trận đấu, khi adrenaline hạ xuống, cổ tôi bắt đầu cứng lại. Giờ thì tình hình còn tệ hơn: tai vẫn đau, lưng cũng bị căng cứng. Vài ngày tới, tôi sẽ làm các bài kiểm tra y tế để xem có vấn đề gì không. Nhưng nói chung là tình hình… cũng có thể đã tệ hơn rất nhiều”.
Anh hãy kể lại những khoảnh khắc ấy. Trước đó, pháo sáng, pháo nổ đã xuất hiện. Rõ ràng, đó không phải một buổi chiều yên bình.
“Đúng vậy, tôi đã thấy có pháo ngay từ lúc khởi động rồi. Nhưng đó là những chuyện vẫn thường xảy ra, tôi không quá để tâm. Thường thì chỉ là pháo sáng, không phát nổ. Mọi thứ lúc ấy vẫn trong tầm kiểm soát. Trong trận, tôi tập trung hoàn toàn vào thi đấu. Rồi bất chợt, khi quay đầu lại, tôi thấy một thứ gì đó nằm trên mặt cỏ ngay gần mình. Tôi không phải chuyên gia, nhưng theo phản xạ, tôi dịch chuyển người theo hướng trái bóng. Đồng thời tôi cũng đang ra hiệu cho trọng tài. Tôi chỉ bước vài bước thôi… rồi tiếng nổ khủng khiếp ấy vang lên”.
Sau đó là gì?
“Một tiếng nổ chát chúa, như thể ai đó nện thẳng một nhát búa vào tai tôi. Tôi gần như không nghe được gì. Nhìn xuống chân phải, tôi thấy một vết rách, quần thi đấu bị xé toạc, và cảm giác bỏng rát dữ dội. Nếu lúc đó, tôi không di chuyển đi chỗ khác, mọi chuyện thực sự có thể đã kết thúc theo cách rất tồi tệ”.

Nhưng anh vẫn quyết định ở lại trên sân. Tại sao vậy?
“Trước hết là vì adrenaline. Tôi đang ở trên sân, hiểu rõ tình hình và không muốn mọi thứ kết thúc như thế. Trong tôi không hề có suy nghĩ sẽ bỏ cuộc. Việc dừng trận đấu chỉ vì một sự cố như vậy khiến tôi không thể chấp nhận. Tôi biết mình có thể tiếp tục, dù sau đó… vẫn có những điều tệ hơn xảy ra”.
Xin mời anh nói tiếp.
“Chuyện này chưa từng xảy ra với tôi trong sự nghiệp. Trong hiệp hai, tôi bắt đầu cảm thấy một khoảng trống rất rõ rệt. Vết thương ở đầu gối thì đau, nhưng vấn đề thực sự lại nằm bên trong tôi. Một cảm giác thất vọng sâu sắc, và gần như không còn muốn chơi bóng nữa. Tôi vẫn ở trên sân, vẫn làm công việc mà tôi yêu đến điên cuồng, nhưng đầu óc thì cứ nghĩ về vụ nổ. Quả pháo chỉ lệch thêm chút nữa thôi thì không biết chuyện gì sẽ xảy ra. Tay, cánh tay của tôi có thể bị thương, hoặc thậm chí còn tệ hơn. Tôi đã nghĩ ‘Vì sao mình lại ở trên sân? Vì sao mình vẫn đang thi đấu?’. Đầu óc và suy nghĩ xoay cuồng không ngừng. Đó là một cảm giác thực sự khủng khiếp”.
Thật trớ trêu khi anh từng nằm trong đội hình Inter Milan giành ngôi sao thứ hai
“Đúng vậy. Và tôi đã tự hỏi ‘Sao lại là mình? Tôi đã làm gì đâu cơ chứ?’”
Chủ tịch Inter Milan, ông Giuseppe Marotta, đã ca ngợi tinh thần fair-play của anh.
“Tôi có mối quan hệ rất tốt với CLB và các cầu thủ. Tất cả mọi người, từ Chủ tịch, đều đến hỏi thăm tình trạng của tôi. Họ thực sự lo lắng. Trong sự nghiệp, tôi đã trải qua không ít chuyện. Tôi là người của sân cỏ, nên tôi muốn tiếp tục thi đấu. Ý nghĩ lợi dụng hay làm lớn chuyện từ những gì đã xảy ra không thuộc về con người tôi”.
Hãy nói về các cổ động viên.
“Cần phải phân biệt rõ. Cổ động viên là một phần không thể thiếu của bóng đá. Đam mê và sự ủng hộ của họ là điều không thể thay thế. Phần đông người hâm mộ là như vậy, kể cả trong các nhóm CĐV có tổ chức. Nhưng ở đâu cũng tồn tại những ngoại lệ, những nhóm thiểu số được gắn mác CĐV nhưng gần như không liên quan gì đến bóng đá. Thậm chí là chẳng liên quan chút nào. Dù những gì đã xảy ra, tôi vẫn giữ những ý nghĩ tốt về người hâm mộ. Chỉ tiếc rằng, những sự việc như thế này, đáng buồn thay, lại đang xảy ra quá thường xuyên”.

Chắc hẳn, anh đã nhận được rất nhiều tin nhắn hỏi thăm.
“Rất nhiều, cực kỳ nhiều, từ tối Chủ nhật đến hết ngày thứ Hai. Việc biết rằng có nhiều người quan tâm đến sức khỏe của tôi như vậy thực sự khiến tôi cảm thấy ấm lòng. Tôi chưa bao giờ là người thích đóng vai nạn nhân, nhưng sau khi cảm nhận được tình cảm lớn đến thế, một sự đoàn kết và sẻ chia sâu sắc như vậy, tôi đã được tiếp thêm rất nhiều sức mạnh”.
Bạn gái anh, Federica, đã nói về ‘một sự ngu dốt sâu sắc của con người’.
“Cô ấy rất lo lắng, gia đình tôi cũng vậy. Tôi đã trấn an tất cả mọi người. Nhưng những sự việc như thế này thực sự khiến bạn phải suy nghĩ rất nhiều”.
Nếu có thể nói với người đã ném quả pháo, hay bom tự chế đó, anh sẽ nói gì?
“Tôi muốn hỏi anh ta: Vì sao? Mục đích của anh là gì – cổ vũ cho đội bóng của mình hay chỉ để gây hỗn loạn? Vì sao anh lại chọn cách làm tổn thương người khác, và cả chính bản thân mình? Hãy nói cho tôi biết ý nghĩa của tất cả chuyện này là gì?…”
Bastoni từng nói: ‘Mỗi ngày đều có quá nhiều bạo lực. Bóng đá cần gửi đi một thông điệp khác’.
“Cậu ấy nói đúng. Bóng đá phải truyền tải những giá trị tích cực, và nó có một sức mạnh vô cùng lớn để làm điều đó. Bóng đá là niềm vui, là kỹ năng, chất lượng, là sự cống hiến và đam mê. Đó là những nguyên tắc mà chúng ta muốn và cần phải lan tỏa. Chính vì vậy, những gì đã xảy ra là không thể chấp nhận được, đặc biệt trong một giai đoạn nhạy cảm như hiện nay. Với thế giới, với xã hội mà chúng ta đang sống. Những ai gây ra những hành vi như vậy xứng đáng bị trừng phạt. Một cách nghiêm khắc”.
(Lược dịch từ bài “Audero: “Una martellata all’orecchio, dolore, poi un senso di vuoto. A quel tifoso chiederei: perché?”” trên trang La Gazzetta dello Sport).
Đặt mua tự truyện của Filippo Inzaghi tại đây




BÀI VIẾT KHÁC
Silvio Baldini: “Hãy trao cơ hội cho người trẻ”
Di Francesco tìm thấy sự bình yên ở tuổi 56
Lautaro Martinez: “Rồi sẽ đến lúc mọi người không còn nghe tên tôi hay nhắc đến tôi nữa”
Hành trình thoát khỏi cơn nghiện rượu của Cicinho
Ngày 05 tháng 05 năm 2002: Bi kịch của Inter Milan
Andrea Fortunato: Mãi mãi tuổi 23
Massimo Taibi và những năm tháng khó quên cùng Man United, AC Milan
Fabrizio Miccoli: Vinh quang và tội lỗi của một nhà vô địch