Tháng 11/2025, Serginho có dịp ngồi lại với nhà báo Lorenzo Cascini của tờ La Gazzetta dello Sport, để kể lại những câu chuyện thăng trầm trong cuộc đời mình. Tất nhiên, anh không quên nhắc đến kỷ niệm ở AC Milan.
Serginho mở lòng đầy cảm xúc, chia sẻ nỗi đau cá nhân đan xen cùng những ký ức không thể phai mờ của sự nghiệp bóng đá. Anh nhắc đến con trai mình – một vận động viên Jujitsu – với sự day dứt khôn nguôi, khi bi kịch đã cướp đi tất cả và khiến niềm tin trong ông sụp đổ. Serginho thừa nhận ông không bao giờ có thể quen với việc nói về cái chết của con trai, và suốt hơn một năm qua, cuộc sống của ông hoàn toàn bị đảo lộn.
Nhìn lại sự nghiệp, Milan là thành phố mà anh xem như nhà của mình và là nơi anh gắn bó sâu nặng với màu áo Rossoneri. Anh tiết lộ từng đứng trước cơ hội gia nhập Juventus theo mong muốn của Carlo Ancelotti, người khi ấy muốn có cả ông, Dida và Marcio Amoroso, đồng thời không ngần ngại gọi quãng thời gian làm việc cùng Zaccheroni là một “cơn ác mộng”.
Những ký ức về ACMilan vẫn luôn dâng trào. Serginho nhớ lại ngày đầu đặt chân đến Italia, những buổi Silvio Berlusconi trực tiếp “lên lớp” chiến thuật, thậm chí dùng vệ sĩ làm hình mẫu minh họa cho các bài học phòng ngự. Bên cạnh sự nghiệp thi đấu, ông còn tự hào về vai trò phát hiện tài năng, từng góp phần giúp Ariedo Braida và Adriano Galliani tìm ra Thiago Silva.

Serginho, hãy bắt đầu từ chủ đề đau đớn nhất. Hơn một năm trước, vào tháng 8/2024, con trai anh – Diego – đã qua đời. Làm sao có thể sống chung với nỗi đau như thế?
“Không lời nào có thể diễn tả được vết thương mà một bi kịch như vậy để lại. Tôi sẽ không bao giờ quen với việc nói về cái chết của Diego. Từ ngày con không còn, tôi đã phải đặt lại dấu hỏi cho mọi niềm tin mà bản thân từng có. Đó là nỗi đau lớn nhất mà một con người có thể chịu đựng. Giờ đây, tôi sống vì con và tôi tin chắc rằng còn một cuộc đời khác đang chờ đợi, nơi hai cha con sẽ lại được ở bên nhau mãi mãi”.
Mọi chuyện xảy ra rất nhanh, và trong một thời gian dài, nguyên nhân cũng không thực sự rõ ràng ư?
“Con bị đau vai, nhưng lúc đầu, chúng tôi không hiểu vì sao. Diego là một vận động viên, tập Ju-Jitsu. Chúng tôi cho con đi làm xét nghiệm, mọi chỉ số đều hoàn hảo. Rồi chỉ trong vài tuần, tình trạng xấu đi. Gần như đột ngột. Tôi biết nguyên nhân là do khói thuốc. Con tôi dành gần như cả ngày để hút thuốc lá điện tử. Nó đã trở thành một thói quen xấu”.
Các Milanista có ở bên anh trong giai đoạn ấy không?
“Rất nhiều. Tôi cảm nhận được tình cảm to lớn trong khoảnh khắc khó khăn nhất cuộc đời. Tôi sẽ không bao giờ quên điều đó”.

Giờ hãy nói về AC Milan của anh. Quay ngược thời gian một chút, anh còn nhớ ngày Ariedo Braida chiêu mộ mình không?
“Anh có tin không, chỉ một ngày trước đó, Carlo Ancelotti – khi ấy đang dẫn dắt Juventus – đã đến xem tôi thi đấu. Chúng tôi đá một trận giao hữu ở Fortaleza với đội tuyển Brazil. Ông ấy đã đề xuất với Juventus về việc chiêu mộ ba cái tên: tôi, Dida và Marcio Amoroso… Nhưng rồi Braida xuất hiện và đi trước tất cả. Ông ấy thuyết phục tôi chỉ trong mười phút. Braida đến cùng Edinho, cựu hậu vệ có hơn 100 lần ra sân tại Serie A trong màu áo Udinese, người đóng vai trò trung gian và phiên dịch. Chỉ một tháng sau, tôi đã có mặt ở Italia, bắt đầu làm việc dưới quyền Alberto Zaccheroni”.
Nhắc đến Zaccheroni, quãng thời gian đầu giữa anh với ông ấy có vẻ như không hề dễ dàng?
“Một cơn ác mộng! Chúng tôi có khi mất tới nửa tiếng chỉ để học chiến thuật. Tôi tự hỏi: ‘Bao giờ thì mới được dùng đến quả bóng?’. Có những buổi tập đá kiểu 11 chọi 0. Với tôi, đó là điều không thể chấp nhận. Tôi buồn bã, không chịu nổi cái lạnh và chỉ muốn rời đi”.
Rồi Cesare Maldini xuất hiện và mọi thứ thay đổi?
“Tôi phải cảm ơn ông ấy và Ancelotti. Cesare Maldini đã cứu cả sự nghiệp của tôi. Ông ấy bảo tôi chỉ cần nghĩ đến tấn công. Dưới thời ông ấy, chúng tôi từng thắng 6-0 ở Derby della Madonnina. Tôi luôn là người chơi hay nhất trận. Sau đó Ancelotti đến và mọi thứ tiếp tục thay đổi. Chúng tôi là một tập thể phi thường, đội bóng mạnh nhất thế giới trong những năm ấy”.
Nhắc đến derby, ông còn nhớ 6 ngày căng thẳng giữa hai trận bán kết Champions League ở mùa giải 2002/03 không?
“Một sự dày vò. Tôi nhớ Silvio Berlusconi đã vào phòng thay đồ để tiếp thêm lửa cho toàn đội. Alessandro Nesta, Andrea Pirlo, Gennaro Gattuso và những người khác chịu áp lực khủng khiếp, một phần vì báo chí và truyền hình. Còn chúng tôi – những cầu thủ Brazil – lại bình thản hơn, tách mình khỏi sức ép ấy”.

Quả phạt đền ghi được ở trận chung kết Champions League 2002/03 có phải khoảnh khắc quan trọng nhất sự nghiệp của anh?
“Đúng vậy, và rộng hơn là chức vô địch Champions League. Trước khi sút, với Gianluigi Buffon đứng trước mặt, khung thành trông nhỏ xíu. May mắn thay, mọi thứ đã diễn ra suôn sẻ”.
Trong những năm ấy, các anh đã trải qua vô vàn khoảnh khắc thỏa mãn: những chiến thắng lớn và hai chức vô địch Champions League – lẽ ra có thể là ba…
“Tôi luôn nghĩ rằng ở Istanbul, dù có đá thêm cả một tuần nữa chúng tôi vẫn thua. Đó là một buổi tối đáng bị nguyền rủa, hoàn toàn phi thực tế. Pha cản phá của Jerzy Dudek trước cú sút của Andriy Shevchenko thật phi thường. Nhiều năm sau, tôi vẫn nói chuyện với anh ấy về khoảnh khắc đó”.
“Trên băng ghế dự bị, thậm chí trước loạt luân lưu, chúng tôi đã nản chí và tin chắc rằng mọi thứ sẽ kết thúc tệ hại. Chúng tôi còn nói với Carlo: ‘Thầy ơi, chúng ta thua rồi, trận này bị ám’. Và đúng là từ chấm 11 mét, tôi, Pirlo và Shevchenko – ba người sút phạt đền tốt nhất – đều đá hỏng. Đó là vấn đề tâm lý, không phải kỹ thuật. Hoặc nếu muốn, hãy gọi nó là… bùa ngải”.
Có tin đồn rằng nhiều người đã ăn mừng ngay trong giờ nghỉ giữa hiệp…
“Toàn nhảm nhí. Thực tế thì ngược lại: chúng tôi cãi nhau kịch liệt, lời qua tiếng lại không ít. Ở mùa giải ấy, chuyện mất tập trung sau giờ nghỉ từng xảy ra vài lần, và Istanbul cũng không ngoại lệ. Nhưng bảo rằng có người dám ăn mừng sớm thì thật nực cười”.

Đội bóng ấy còn được hậu thuẫn bởi một bộ máy lãnh đạo xuất sắc và một vị Chủ tịch “thuộc về thời khác” như Silvio Berlusconi. Anh còn lưu giữ nhiều ký ức chứ?
“Nhiều lắm, tôi có thể viết hẳn một cuốn sách về ngài chủ tịch. Ông ấy không thể bị sao chép, là một con người độc nhất vô nhị. Berlusconi thường xuyên vào phòng thay đồ, góp ý về chiến thuật và luôn nhắc chúng tôi phải cống hiến thứ bóng đá đẹp. Có khi ông ấy còn ăn trưa cùng cả đội tại Milanello”.
“Tôi kể anh nghe chuyện này: một ngày nọ, Berlusconi gọi riêng tôi ra để dạy cách phòng ngự. ‘Để tôi chỉ cho cậu, cậu phải chơi bằng sự chủ động, phải cắt trước đối thủ’, ông nói. Rồi ông ấy bước xuống sân cùng một vệ sĩ và vài tấm mô hình, trực tiếp thị phạm cho tôi từng động tác”.
Sau khi giải nghệ, Adriano Galliani và Ariedo Braida đề nghị anh tiếp tục gắn bó với AC Milan, tạo cầu nối giữa CLB và bóng đá Brazil. Mọi chuyện diễn ra thế nào?
“Galliani gọi cho tôi, đề nghị đảm nhiệm vai trò ấy – một kiểu cây cầu giữa AC Milan và Brazil. Chúng tôi thành lập Milan Junior Club, thu hút rất nhiều bạn trẻ. Bên cạnh đó, tôi còn đi khắp đất nước để giới thiệu cho Rossoneri những tài năng triển vọng”.
“Tôi đã báo cho họ về Miranda và Thiago Silva, và Braida lập tức ‘phải lòng’ người thứ hai. Khi đó Thiago Silva đã có thỏa thuận miệng với Inter Milan, Villarreal cũng theo đuổi sát sao. Nhưng rồi chúng tôi nói chuyện với nhau và… chỉ mất đúng năm phút để cậu ấy chọn AC Milan. Điều thuyết phục Thiago là tầm vóc của CLB và cơ hội được trưởng thành bên cạnh một người như Nesta. Nhìn lại thì tôi nghĩ đó là quyết định hoàn toàn đúng đắn – dù có khiến những người hàng xóm áo sọc xanh-đen phải chạnh lòng đi chăng nữa”.
(Lược dịch từ bài “Serginho: “Ho perso mio figlio per la sigaretta elettronica. Berlusconi mi dava lezioni con i bodyguard”” trên trang La Gazzetta dello Sport).
Đặt mua tự truyện của Filippo Inzaghi tại đây




BÀI VIẾT KHÁC
Silvio Baldini: “Hãy trao cơ hội cho người trẻ”
Di Francesco tìm thấy sự bình yên ở tuổi 56
Lautaro Martinez: “Rồi sẽ đến lúc mọi người không còn nghe tên tôi hay nhắc đến tôi nữa”
Hành trình thoát khỏi cơn nghiện rượu của Cicinho
Ngày 05 tháng 05 năm 2002: Bi kịch của Inter Milan
Andrea Fortunato: Mãi mãi tuổi 23
Massimo Taibi và những năm tháng khó quên cùng Man United, AC Milan
Fabrizio Miccoli: Vinh quang và tội lỗi của một nhà vô địch