Chicco Evani: “Franco Baresi từng đánh cược cả sự nghiệp để ở lại AC Milan!”

“Chỉ có một Đội trưởng duy nhất!”

Đó là cách Alberico Evani nhắc về Franco Baresi – biểu tượng của lòng trung thành, sự hy sinh và những chiến thắng bất hủ cùng sắc đỏ đen của AC Milan.

Từ những ngày còn ở đội trẻ, trận ra mắt đội một, hai lần cùng AC Milan xuống chơi tại Serie B, cho đến kỷ nguyên vàng son dưới thời Arrigo Sacchi, Fabio Capello và Chủ tịch Silvio Berlusconi, Evani đã đồng hành cùng Baresi qua mọi chặng đường, đi từ những ngày tăm tối nhất đến những đỉnh cao rực rỡ nhất của Rossoneri.

Ngoài ra, cả hai còn gắn bó với nhau trong màu áo tuyển Italia, đặc biệt là ở World Cup 1994. Mới đây, Evani có dịp trải lòng về người anh của mình trong buổi trò chuyện với tờ La Gazzetta dello Sport.

Baresi
Evani đứng giữa, bên cạnh Baresi trong một sự kiện của AC Milan. Ảnh: Getty Images.

Ông mở lời:

“Tôi đến AC Milan khi mới 14 tuổi. Baresi lớn hơn tôi vài tuổi và khi đó đã được gọi lên tập luyện cùng đội một. Ngay từ lúc ấy, mọi người đều nhận ra Baresi sở hữu một phẩm chất khác biệt. Ai cũng tin rằng Franco rồi sẽ trở thành một cầu thủ xứng đáng khoác lên mình màu áo AC Milan”. 

– Thực tế sau này còn vượt xa cả những gì ông từng tưởng tượng?

“Chắc chắn là như vậy. Tôi vẫn nhớ năm 18 tuổi, Franco đã được đá chính trong đội hình giành Scudetto thứ 10 của AC Milan. Khi đó, anh ấy chưa mang băng đội trưởng nhưng đã sở hữu khí chất của một thủ lĩnh thực thụ. Với những cầu thủ trẻ ở lò đào tạo như chúng tôi, Baresi đã là một tấm gương để noi theo”.

– Mùa giải 1980/81, AC Milan phải xuống chơi tại Serie B sau vụ bê bối dàn xếp tỷ số. Rồi sau đó, đội bóng lại thêm một lần xuống hạng vì thành tích trên sân cỏ. Đó là quãng thời gian vô cùng khó khăn, nhưng Baresi vẫn quyết định ở lại…

“Baresi đã làm một điều thật phi thường, bởi anh ấy nhận được không ít lời mời gọi từ những đội bóng hàng đầu. Đặc biệt, sau mùa hè năm 1982, khi AC Milan vừa phải xuống hạng lần thứ hai, còn Baresi thì vừa cùng tuyển Italia bước lên đỉnh thế giới tại World Cup. Với vị thế của một nhà vô địch thế giới, anh ấy hoàn toàn có thể khoác áo bất kỳ đội bóng lớn nào ở Serie A”.

“Nhưng Baresi đã lựa chọn một con đường khác. Quyết định được đưa ra cho thấy con người anh ấy vốn luôn như vậy: không chỉ là một cầu thủ kiệt xuất, mà còn là một nhân cách lớn với những giá trị đáng trân quý. Tình yêu, lòng trung thành và sự gắn bó của Baresi với màu áo sọc đỏ đen của AC Milan vượt lên trên mọi danh vọng và cám dỗ”.

– Những ai không sống trong giai đoạn ấy có thể liên tưởng đến Juventus năm 2006, khi Buffon, Del Piero và nhiều ngôi sao khác quyết định ở lại sau vụ Calciopoli.

“Đó cũng là một nghĩa cử rất đáng trân trọng. Nhưng cho phép tôi được nói, bối cảnh của hai câu chuyện hoàn toàn khác nhau. Các ngôi sao của Juventus khi ấy đã gặt hái gần như mọi vinh quang trong sự nghiệp. Hơn nữa, họ cũng có đủ cơ sở để tin rằng đội bóng sẽ sớm trở lại cuộc đua chinh phục các danh hiệu. Và thực tế đã chứng minh điều đó, bởi phía sau Juventus luôn là một nền tảng tài chính và một ban lãnh đạo vô cùng vững mạnh”.

“Còn Baresi thì khác. Anh ấy quyết định ở lại với một AC Milan đang ở bên bờ vực sụp đổ. Vào thời điểm ấy, người ta dễ nghĩ đến một tương lai u ám hơn là mơ về những chiếc cúp. Baresi vẫn còn rất trẻ, nhưng sẵn sàng đánh cược cả sự nghiệp của mình chỉ để ở lại cùng AC Milan”.

“Và có một điều cần phải nói rõ: Baresi chẳng có gì để phải chuộc lỗi mà ở lại cả. Trong mùa giải mà AC Milan xuống hạng vì thành tích trên sân, anh ấy phải nghỉ thi đấu suốt ba tháng vì một căn bệnh nghiêm trọng. Nếu Baresi không vắng mặt lâu đến vậy, rất có thể chúng tôi đã trụ hạng thành công. Cuối cùng, những gì Baresi làm chỉ có thể được lý giải bằng một điều duy nhất: tình yêu dành cho màu áo sọc đỏ đen của AC Milan lớn hơn mọi cám dỗ và vượt lên trên tất cả”.

Baresi
Đội hình AC Milan ngày ấy… Ảnh: Getty Images.

– Rồi Silvio Berlusconi xuất hiện…

“Đó là phần thưởng xứng đáng cho sự hy sinh mà Baresi đã lựa chọn nhiều năm trước. Khi ấy, Baresi đã trở thành đội trưởng của AC Milan. Chính HLV Ilario Castagner đã trao băng thủ quân cho anh ấy khi đội còn chơi ở Serie B. Thực ra, Baresi cũng chẳng cần đến chiếc băng đó, bởi anh ấy từ lâu đã là thủ lĩnh được tất cả mọi người thừa nhận”.

– Bên cạnh ngài Berlusconi là HLV Arrigo Sacchi. Có đúng là Sacchi từng cho Baresi xem những cuốn băng ghi hình các trận đấu của Lorenzo Signorini tại Parma để ông ấy học cách chơi ở vị trí libero?

“Câu chuyện ấy phần nào đã được kể theo cách thêu dệt, dù phải thừa nhận rằng Signorini là một hậu vệ xuất sắc. Nhưng có một điều không thể phủ nhận: Arrigo Sacchi đã tạo nên bước ngoặt lớn trong sự nghiệp của Baresi. Ông không biến Baresi thành một ngôi sao, bởi anh ấy vốn đã là một cầu thủ đẳng cấp. Điều Sacchi làm được là nâng Baresi từ một cá nhân kiệt xuất trở thành linh hồn của cả hệ thống phòng ngự, người chỉ huy một tập thể đã đi vào lịch sử bóng đá”.

– Tassotti, Maldini, Galli (sau này là Costacurta) và Baresi. Ruud Gullit từng nhiều lần kể rằng trên sân tập, việc ghi bàn vào lưới bộ tứ ấy gần như không thể. Điều đó chính xác chứ?

“Hoàn toàn đúng. Có những buổi tập, HLV Sacchi tổ chức bài 10 đấu 4 để kiểm tra khả năng phòng ngự của hàng thủ. Những bàn thắng hiếm hoi mà tôi còn nhớ đều đến từ các cú sút xa ở ngoài vòng cấm. Còn nếu cố gắng xuyên phá trực diện thì gần như là bất khả thi”.

– Cuộc cách mạng của Sacchi khởi nguồn từ chiến thuật bẫy việt vị, với đội trưởng Baresi là người điều phối tất cả.

“Baresi đúng là một nhạc trưởng của hàng phòng ngự. Có lẽ ngày nay, nhiều người không còn cảm nhận hết được sự đột phá trong cách phòng ngự ấy, bởi vào thời điểm đó, các đối thủ thực sự choáng váng mỗi khi hàng thủ của chúng tôi đồng loạt dâng cao”.

“Luật việt vị thời ấy cũng khác bây giờ. Chỉ cần một cầu thủ đứng dưới hàng phòng ngự là trọng tài đã căng cờ báo việt vị, chứ không có những quy định chi tiết như hiện nay. Trong việc chỉ huy cả hệ thống phòng ngự, Baresi đạt đến độ chính xác gần như tuyệt đối”.

“Hãy nghĩ mà xem, trong trận đấu chia tay sự nghiệp của Demetrio Albertini năm 2006, Baresi vẫn còn nhớ như in từng bước di chuyển của hàng thủ. Anh ấy vẫn hô cả tuyến phòng ngự dâng lên nhịp nhàng như những năm tháng đỉnh cao. Mà lúc đó, Baresi đã 46 tuổi rồi đấy”.

– Ông và Baresi đã cùng nhau giành 12 danh hiệu trong kỷ nguyên Berlusconi. Danh hiệu nào để lại nhiều cảm xúc nhất?

“Với tôi, đó vẫn là Scudetto năm 1988. Ngoại trừ chính Baresi và một vài người khác, hầu hết các cầu thủ trong đội khi ấy đều chưa từng giành được bất kỳ danh hiệu nào. Vì thế, chức vô địch ấy thực sự rất đặc biệt”.

“Hơn nữa, nếu không có Scudetto năm đó, sẽ không có những chức vô địch Cúp C1 châu Âu, Cúp Liên lục địa hay Siêu cúp sau này”.

Italia
Baresi và Evani sát cánh trong màu áo tuyển Italia. Ảnh: Getty Images.

– Hai ông cũng sát cánh cùng nhau trong màu áo đội tuyển Italia tại World Cup 1994 trên đất Mỹ.

“Từ ‘sát cánh’ quả thực rất đúng, bởi tôi chấn thương ngay ở trận mở màn, còn Baresi dính chấn thương ở trận thứ hai. Chúng tôi cùng tập hồi phục với nhau. Nhưng điều Baresi làm được mới thực sự là một kỳ tích”.

“Sau ca phẫu thuật đầu gối, anh ấy vẫn kịp trở lại để đá trận chung kết. Và màn trình diễn trước Brazil của Romário thì sao? Thật sự xứng đáng đi vào huyền thoại”.

–  Hình ảnh Baresi bật khóc sau khi đá hỏng quả luân lưu và tuyển Italia thất bại vẫn khiến nhiều người day dứt đến tận hôm nay.

“Đó là một nỗi thất vọng khủng khiếp, nhưng cũng phản ánh chính xác con người Baresi. Một người luôn cống hiến hết mình cho tập thể, sẵn sàng hy sinh vì màu cờ sắc áo. Chẳng phải ngẫu nhiên mà các Milanista vẫn luôn hát: ‘Chỉ có một Đội trưởng duy nhất’, và chữ Đội trưởng ấy luôn được viết hoa”.

– Với riêng ông, Franco Baresi là người như thế nào?

“Đó là một người bạn thực sự. Chính Baresi là người đã đưa tôi trở lại AC Milan để làm công tác huấn luyện ở đội trẻ. Và giữa rất nhiều điều anh ấy đã làm cho tôi trong cuộc đời, đó sẽ mãi là một điều mà tôi luôn biết ơn Baresi”.

– Xin cảm ơn ông về cuộc trò chuyện giàu cảm xúc này.

 


 

(Lược dịch từ bài “Evani: “Con Baresi insieme 13 anni, restando rossonero rischiò la carriera. Lui era il Milan”” trên trang La Gazzetta dello Sport).

cà phê

Đăng nhập