Christian Obodo vừa có dịp trải lòng với La Gazzetta dello Sport về những biến cố lớn nhất trong cuộc đời mình: bốn lần đứt dây chằng chéo trước, hai lần bị bắt cóc ngay trên quê hương Nigeria – trong đó, có lần anh bị nhốt trong cốp xe suốt năm tiếng đồng hồ. Cựu tiền vệ người Nigeria còn tiết lộ bước ngoặt trong quãng thời gian khoác áo Dinamo Minsk, khi quyết định từ chối sử dụng loại thuốc mà CLB đề nghị, mở ra chuỗi sự kiện đầy sóng gió…
Cuộc đời của Christian Obodo tưởng như chỉ có thể xuất hiện trong một bộ phim, nhưng tất cả đều là sự thật. Cựu tiền vệ người Nigeria đã có 12 năm chinh chiến tại Italia trong màu áo Perugia, Udinese, Fiorentina, Torino và Lecce; khẳng định tên tuổi bằng lối chơi vừa mạnh mẽ, bền bỉ, vừa giàu kỹ thuật. Anh cũng để lại không ít khoảnh khắc đáng nhớ, nổi bật là siêu phẩm “ngả bàn đèn” vào lưới Inter Milan tại sân Giuseppe Meazza vào năm 2007. Đó cũng là bàn thắng cuối cùng của anh ở Serie A.
Thế nhưng, sự nghiệp đỉnh cao của Obodo lại ngắn ngủi như một tia chớp. Bốn lần đứt dây chằng chéo trước cùng quãng thời gian chìm trong trầm cảm đã cướp đi những năm tháng đẹp nhất của anh.
“Đến việc đi lại với tôi cũng rất khó khăn. Có lần, tôi thử uống một ngụm whisky nhưng thấy kinh khủng quá. Chính mẹ và chị gái đã cứu tôi”, Obodo nhớ lại.
Chỉ trong vài năm, từ một tiền vệ từng lọt vào tầm ngắm của Real Madrid, Barcelona và Liverpool, Obodo lại phải đối mặt với những biến cố không ai dám nghĩ tới: hai lần bị bắt cóc ngay tại quê nhà Warri (Nigeria).
“Lần đầu, bốn khẩu súng chĩa thẳng vào tôi. Lần thứ hai, họ nhốt tôi trong cốp xe suốt năm tiếng đồng hồ”.
Gọi Christian Obodo là một “nhân vật đặc biệt” có lẽ vẫn chưa đủ. Ở tuổi 42, anh trả lời phỏng vấn La Gazzetta dello Sport ngay từ một sân vận động tại Lagos, nơi anh đang làm công việc tuyển trạch viên để tìm kiếm và chắp cánh cho những tài năng trẻ ở Nigeria.

– Chào Christian. Hiện tại, anh đang làm công việc phát hiện tài năng trẻ?
“Không chỉ vậy, tôi còn đưa các em sang Italia. Tại Lagos, Cúp U20 do Tổng Lãnh sự quán Italia tổ chức vừa khép lại, và tôi cùng Obafemi Martins là đại sứ của giải đấu. Mười tám cầu thủ xuất sắc nhất sẽ được tuyển chọn để gia nhập các học viện của những CLB như Udinese, Como và Fiorentina. Đó là cách để chúng tôi giúp các tài năng châu Phi có cơ hội phát triển. Còn bản thân tôi thì vẫn đang sống ở Udine”.
– Anh đến với bóng đá Italia vào năm 2001. Cơ duyên ấy bắt đầu như thế nào?
“Thông qua mạng lưới các người đại diện. Người đại diện của tôi có nhiều mối quan hệ ở Tây Ban Nha và Italia, đặc biệt là với Perugia. Năm 16 tuổi, tôi sang thử việc lần đầu và vượt qua các bài kiểm tra. Tôi chỉ có những ký ức đẹp về vùng Umbria, trong đó bao gồm chức vô địch Intertoto năm 2003. Và cũng chính tại đó, tôi gặp người cha thứ hai của mình”.
– Luciano Gaucci à?
“Đúng vậy. Ông ấy đầy cá tính và luôn bùng nổ. Sau mỗi trận đấu, ông thường xuyên xảy ra tranh cãi với các trọng tài và chủ tịch của đội đối phương, nổi tiếng nhất là màn đối đầu với Matarrese. Nhưng trên tất cả, ông là người đầu tiên đặt niềm tin vào tôi khi tôi mới 16 tuổi và vừa một mình đặt chân đến Italia”.
– Còn HLV Serse Cosmi thì sao?
“Ông ấy cũng như một người cha đối với tôi. Serse từng chỉ bảo cho tôi ở Perugia, Udinese rồi Lecce, và chúng tôi đã gắn bó với nhau trong nhiều năm. Đôi khi, tôi chẳng hiểu ông ấy đang nói gì, nhưng đó vẫn là một con người mà tôi luôn giữ trong tim”.
– Nếu không trở thành cầu thủ bóng đá, anh sẽ chọn con đường nào?
“Tôi sẽ trở thành diễn viên, hoặc là một nhà vô địch bóng bàn. Năm 12 tuổi, tôi thắng tất cả các giải đấu trong khu phố mình ở Warri”.

– Anh còn nhớ bàn thắng cuối cùng của mình tại Serie A chứ?
“Làm sao có thể quên được. Đó là trận Inter Milan gặp Udinese vào tháng 2/2007. Đầu hiệp hai, tôi tận dụng pha đánh đầu làm tường của Andrea Coda, khống chế bóng bằng đầu gối rồi tung cú ngả bàn đèn đánh bại Francesco Toldo. Sau đó, Hernan Crespo đã ghi bàn gỡ hòa cho Inter Milan”.
– Bốn năm trước đó, anh cũng từng ghi một bàn thắng đẹp không kém.
“Đó là trận Inter Milan hòa Perugia 2-2 ở vòng đấu cuối cùng của mùa giải 2002/03. Tôi tung cú sút từ ngoài vòng cấm, bóng dội cột dọc phía trong rồi đi vào lưới. Tôi luôn có một cảm giác rất đặc biệt mỗi khi chơi bóng tại San Siro, cứ như được tiếp thêm cảm hứng vậy. Thật ra cũng chẳng có lý do cụ thể nào, có lẽ vì từ nhỏ tôi đã là một CĐV của Inter Milan và luôn mơ một ngày được khoác lên mình màu áo ấy”.
– Thế nhưng, những chấn thương đã chặn đứng đà thăng tiến của anh đúng vào giai đoạn đẹp nhất sự nghiệp.
“Tôi đã bốn lần đứt dây chằng chéo trước, lần đầu tiên khi mới 23 tuổi. Sự nghiệp của tôi vụt sáng rồi vụt tắt nhanh đến mức đôi khi chính tôi cũng chưa kịp nhận ra. Khi còn ở Udinese, tôi đang trên đường khẳng định mình là một tiền vệ hàng đầu. Liverpool, Barcelona và Real Madrid đều muốn có tôi, trước khi họ nhận ra đôi đầu gối của tôi quá mong manh”.
– Anh đã phải chịu đựng đến mức nào?
“Sau lần đứt dây chằng chéo trước thứ tư, tôi rơi vào trầm cảm. Cơ thể đau nhức khắp nơi, đến việc đi lại cũng vô cùng khó khăn. Có lần, tôi thử uống một ngụm whisky nhưng thấy kinh khủng quá nên thôi. Chính mẹ và chị gái đã cứu tôi. Nếu không có họ, có lẽ tôi đã trở thành một kẻ nghiện rượu”.

– Chuyển sang câu chuyện anh bị bắt cóc. Anh từng trải qua hai vụ chỉ trong vòng tám năm. Hãy bắt đầu với lần đầu tiên, vào năm 2012.
“Sáng hôm đó ở Warri, tôi đang lái xe đến nhà thờ để mang quà cho trẻ em. Khi tôi đang điều khiển chiếc Bentley của mình, một chiếc xe khác bất ngờ chặn đầu. Bốn người đàn ông cầm súng trường bước xuống và bắt cóc tôi. Họ đưa tôi đến một căn nhà hoang giữa khu rừng. Điều tôi nhớ nhất là lũ muỗi, đúng là một cơn ác mộng. Bọn bắt cóc đòi 150.000 euro tiền chuộc, nhưng gia đình tôi không có đủ số tiền ấy nên chỉ trả được 10.000 euro. Ngày hôm sau, khoảng 500 cảnh sát được huy động để tìm tôi. Nhưng lúc đó, tôi đã trốn thoát qua cửa sổ rồi”.
– Lần thứ hai, vào năm 2020, lại có phần… hài hước hơn.
“Tôi vừa bước xuống xe thì bất ngờ bị một nhóm người từ phía sau khống chế, trùm kín đầu rồi nhét vào cốp chính chiếc xe của mình. Tôi bị nhốt trong đó suốt năm tiếng đồng hồ. Sau đó, họ lôi tôi ra, cướp đôi bông tai và chiếc điện thoại, nhưng lại để nguyên thẻ SIM. Rồi một người trong số họ nhận ra tôi và nói: ‘Anh là Obodo mà’. Thế là họ quyết định thả tôi đi”.
– Sự nổi tiếng đã cứu mạng anh à?
“Đúng vậy, tôi gần như còn muốn cảm ơn họ. Ở Warri, có một số nhóm sắc tộc luôn cảm thấy mình bị chính quyền đối xử bất công. Vì thế họ trút sự phẫn uất bằng cách cướp bóc và bắt cóc người khác”.
– Cuối cùng, anh có thể làm rõ câu chuyện về việc mình “biến mất” vào năm 2013?
“Năm đó, tôi gia nhập Dinamo Minsk vì đội bóng muốn có tôi cho chiến dịch Europa League. Tôi bị đau vùng háng, và họ đề nghị điều trị bằng một số loại thuốc, nhưng tôi từ chối. Sau khi Dinamo bị loại khỏi Europa League, họ gạch tên tôi khỏi đội một. Thế là tôi trở về Italia mà không nói với bất kỳ ai”.
“Một ngày nọ, ở Udine, cảnh sát dừng xe kiểm tra tôi và một người bạn, rồi phát hiện có cần sa trong xe. Đó không phải của tôi, và tôi chưa bao giờ hút cần sa. Vụ việc gây xôn xao đến mức Dinamo Minsk phải cử bác sĩ sang Rome để làm xét nghiệm mẫu tóc cho tôi. Kết quả hoàn toàn âm tính. Sau đó, người bạn đi cùng tôi đã bị bắt”.
– Xin cảm ơn anh vì những câu chuyện thú vị này.
(Lược dịch từ bài “Obodo: “Zanzare, fucili e fughe, la storia dei miei due rapimenti. Quella volta con la marijuana in auto…”” trên trang La Gazzetta dello Sport).




BÀI VIẾT KHÁC
Cuộc đời như trong phim của Christian Obodo: Bốn lần đứt dây chằng và hai lần bị bắt cóc
Cesare Prandelli: “Với bóng đá Italia, 12 năm đã trôi qua thật vô nghĩa”
Đội tuyển Haiti dự World Cup 1974: Lịch sử gọi tên một người Italia
Silvio Baldini: “Hãy trao cơ hội cho người trẻ”
Di Francesco tìm thấy sự bình yên ở tuổi 56
Lautaro Martinez: “Rồi sẽ đến lúc mọi người không còn nghe tên tôi hay nhắc đến tôi nữa”
Hành trình thoát khỏi cơn nghiện rượu của Cicinho
Ngày 05 tháng 05 năm 2002: Bi kịch của Inter Milan